"Suỵt... Nhà họ Hồ về ."
Không ai báo tin, nhà họ Hồ về, những tụ tập chuyện phiếm đều vội vàng tản , chỉ là từng ánh mắt, từng đôi tai đều rảnh rỗi, chỉ chờ một lát nữa xem náo nhiệt.
Người đến là Hồ Tuấn Khanh.
Hắn xách theo một túi ni lông màu đen, khi sân thì vẻ như chuyện gì gấp nên vê phía nhà , đầu cúi xuống, vẻ gây sự chú ý.
Chỉ là...
"Bác sĩ Hồ, hôm nay tan sớm thế ạ." Có thích hóng chuyện nhịn mà tiến tới.
Hồ Tuấn Khanh miễn cưỡng chào hỏi: "Bệnh viện việc gì nên về , vê nhà đây."
đó đảo mắt, cố ý lo lắng : "Nghe mấy hôm đến bệnh viện khám, cơ thể khỏe chỗ nào , nếu chuyện gì nhất định với trong khu gia đình, chúng là một gia đình lớn, khó khăn thì cùng giải quyết."
Hồ Tuấn Khanh vội vàng : "Không , chuyện gì cả, là vợ khỏe, cùng cô ."
"Ồ... Vẫn là chuyện con cái ?"
Hồ Tuấn Khanh khổ: " , phụ nữ đúng là vô dụng."
" đồng chí Minh Ngọc nhiều xét nghiệm mà vấn đề gì, chẳng lẽ là ... , nhớ lúc mới chuyển đến khu gia đình chúng , lúc đó vẫn kết hôn , ngày nào cũng cũng tìm thầy t.h.u.ố.c đông y chữa bệnh cho , ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-232.html.]
"Anh gì hiểu." Sắc mặt Hồ Tuấn Khanh đột nhiên đổi, vội vàng vê nhà.
Có chuyện với nhắc nhở, những khác trong khu gia đình cũng nhớ chuyện đây.
"Lúc đó còn thấy lạ, bác sĩ Hồ việc ở bệnh viện thành phố, khám ở bệnh viện thì bao, còn tìm thây t.h.u.ố.c đông y, là từ sớm vấn đề chứ."
"Thế thì đúng là hại t.h.ả.m Diệp Minh Ngọc ..."
Lúc , của Hồ Tuấn Khanh là Thạch Hà cũng từ quê về, trong lòng còn ôm một gói đồ, lúc sân vặn thấy họ bàn tán về Hồ Tuấn Khanh, định mở miệng thì Hồ Tuấn Khanh mở cửa sổ gọi bà vê.
"Mẹ, vê quê lâu thế, nhà còn một đống việc chờ , nhanh về dọn dẹp ."
Cả đời Thạch Hà chỉ sinh một con trai , coi như bảo bối mà nâng niu trong lòng, ngay cả khi con trai kết hôn, bà cũng ngày đêm hầu hạ con trai.
Thạch Hà liếc những khác trong khu gia đình, khóe mắt đầy nếp nhăn lộ vẻ tinh ranh.
bà vẫn lời con trai vê nhà , về đến nhà, bà lập tức đặt đồ trong lòng xuống, đến bên cạnh con trai, cẩn thận quan sát một lượt.
"Tuấn Khanh , Diệp Minh Ngọc chăm sóc con t.ử tế , thấy con gây ."
Hồ Tuấn Khanh ưỡn cái bụng to của , thở dài: "Mẹ, con trải qua thời gian thế nào , ăn ngon, ngủ yên, bây giờ mới về thế."
Thạch Hà đau lòng vô cùng, lấy khoai lang phơi khô ở quê cho Hồ Tuấn Khanh, : "Me vì con , nghĩ rằng, cuộc sống của con bây giờ tuy tệ nhưng dù cũng con cái mới , chúng bỏ nhiều công sức Diệp Minh Ngọc như mà vẫn thành, xem là hy vọng , vì liên hệ cho con một ."