Diệp Minh Ngọc vội kéo Diệp Thiển Hâm: "Không , là tự chị ở."
Diệp Minh Ngọc: "Lần vê, chị khó khăn lắm mới bắt Hồ Tuấn Khanh khám, tuần mới kết quả nhưng chị ở nhà, thấy là chị thấy phiền, nghĩ đến việc dù khi em kết hôn, bà nội và cũng thuê nhà bên ngoài nên chị vê ở mấy ngày, cũng tránh cho đầu óc thanh tĩnh, tự suy nghĩ xem con đường nào."
Nghe xong những lời , Diệp Thiển Hâm cũng bình tĩnh .
Cô thở phào nhẹ nhõm, bây giờ chị hai thể nghĩ như , chứng tỏ là cô thu hồi ít tâm tư từ Hồ Tuấn Khanh, cũng tự lo cho .
"Chị hai, chị thể tự lo cho là rôi, nãy em thấy chị một ở đây, em còn chẳng tin tức gì nên trong lòng chút lo lắng, sợ chị chịu ấm ức.
"Con bé , đúng là lớn , bây giờ bắt đầu lo cho chị, sợ chị chịu ấm ức." Diệp Minh Ngọc gõ trán Diệp Thiển Hâm.
Sau đó, Diệp Minh Ngọc vẫn thấy chua xót trong lòng: "La chị , để bà nội và lo lắng, ôi."
"Đây là của chị." Diệp Thiển Hâm lập tức sửa lời cô : "Là Hồ Tuấn Khanh quá cách ngụy trang."
Diệp Minh Ngọc hít một : "Dù cũng khám , thứ hai tuân sẽ kết quả, hơn nữa Hâm Hâm, chị thấy phản ứng của lúc đó, cảm giác như sớm vấn đề ."
Diệp Thiển Hâm gần như do dự gật đầu: "Chị hai, chuyện em định với chị từ lâu , nếu Hồ Tuấn Khanh vấn đề, tại nhiều từ chối khám, cho dù là tự ái thì cũng nên khám ngay để chứng minh cho minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-229.html.]
"Em đúng.
Đột nhiên mặt Diệp Minh Ngọc đỏ lên nhưng trong mắt hiện lên một tia ghê tởm: "Ham Hâm, bây giờ em kết hôn, một chuyện em cũng nên hiểu, đàn ông , thể cảm nhận , em hiểu ?”
Diệp Thiển Hâm: "... Khụ khụ, ." Diệp Minh Ngọc còn gì đó nhưng một nữa rơi cảm xúc ngượng ngùng, mãi mở miệng .
Diệp Thiển Hâm cau mày: "Chị hai, chúng lớn lên cùng từ nhỏ, chuyện gì mà thể , chị ngại trai nhưng ở mặt em chị đừng ngại, em còn thể giúp chị đưa chủ ý."
"... Hâm Hâm, chị chỉ thấy hiểu, nếu nhà họ Hồ sớm Hồ Tuấn Khanh vấn đề nhưng họ bằng cách nào? Thôi, chị thật với em, thực chị lén hỏi bác sĩ."
Diệp Thiển Hâm: "Bác sĩ thế nào?"
"Lúc đó chị hỏi khá hời hợt, vê phương diện đó của đúng là bình thường, be ngoài thấy gì, giống như em , khám mới sự thật nhưng đó nếu bình thường, rốt cuộc là thông qua việc nhận vấn đề mới khám?"
Nhìn vẻ ghê tởm của chị hai, Diệp Thiển Hâm dường như hiểu điều gì đó.
"Chị hai, ý chị là đây thể phụ nữ? Thậm chí còn con, kết quả nên mới khám?"
""
Diệp Minh Ngọc mở to mắt, đột nhiên nắm lấy cổ tay Diệp Thiển Hâm: "Chị chính là ý , em hiểu Hâm Hâm, lúc chị nghĩ đến điều , trong lòng buồn nôn đến mức ăn nổi cơm, thấy cũng nôn!"