Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 221

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:52:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Được.

Diệp Thiển Hâm vốn định để Mạnh Ngôn trả nhưng bây giờ chính cô cũng đột nhiên ăn tôm hùm sốt dầu, dứt khoát với Mạnh Ngôn, để Mạnh Ngôn nấu cơm.

Mùi thơm của tôm hùm sốt dầu theo cửa sổ bếp nhà họ tỏa ngoài.

Hàng xóm ngang qua, nhịn hỏi qua cửa sổ: "Thơm quá, nhà liên trưởng Mạnh tối nay ăn gì thế?"

Diệp Thiển Hâm thò đầu , tươi : " mua của chị Quế Hoa một ít tôm hùm, tối nay ăn tôm hùm sốt dầu, nếu ăn thì thể hỏi chị Quế Hoa xem còn bán ."

Nói xong, ít cuộc chuyện của hai buổi chiều đều hiểu .

Nhìn chuyện của Ngưu Quế Hoa là thành , cô Tiểu Diệp rõ ràng, đây là tôm họ mua.

Diệp Thiển Ham rut đầu , Mạnh Ngôn vặn bưng đĩa di .

Mạnh Ngôn: “Thông minh, như cũng ai bàn tán lưng nữa."

Diệp Thiển Hâm tươi xuống bắt đầu thưởng thức bữa tối hôm nay.

Thực Mạnh Ngôn nấu nhiêu món nhưng chịu khó học hỏi, bình thường lúc nghỉ giữa giờ huấn luyện, sẽ lật xem sách dạy nấu ăn.

"Tay nghề của càng ngày càng ." Diệp Thiển Hâm khen ngợi: "Trước đây em từng còn nấu ăn."

Mạnh Ngôn: "Trước đây cha và chú Hà đều nấu ăn, lúc đó chú Hà còn bận việc, ở nhà chỉ thể tự chăm sóc , nhà mới thuê dì giúp việc thì mới ăn ngon hơn một chút nhưng mà....

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-221.html.]

Diệp Thiển Hâm hỏi: "?"

Mạnh Ngôn nhớ : " đây từng theo ông Diệp học mấy tháng, lúc đó bà nội thường giữ ăn cơm, khi vê nhà, cha béo lên một vòng."

Diệp Thiển Hâm bật : "Thảo nào lúc đó bà nội em hồi nhỏ béo." "Cũng chỉ béo trong một thời gian thôi."

Mạnh Ngôn dừng một chút, Diệp Thiển Hâm, ánh mắt dịu dàng hơn một chút: "Em chắc nhớ lúc đó trông thế nào ."

Diệp Thiển Hâm gật đầu: "Anh đừng giận nhé, lúc đó mười ba mười bốn tuổi, em cũng chỉ mười tuổi, ngày nào cũng ông nội ép luyện chữ luyện vẽ, trong nhà còn thường xuyên học sinh đến, nhiều như nên em nhớ ."

Mạnh Ngôn tiếp tục nhớ : " nhớ rõ, nhà ông Diệp một cô gái, trắng trẻo xinh xắn, mỗi thấy cô , cô đêu nhíu mày buồn râu vẽ tranh, đúng , cô còn chuyện với ."

Diệp Thiển Hâm kinh ngạc.

Chuyện tám trăm năm , cô căn bản chút ấn tượng nào.

"Khu khụ khu."

Diệp Thiển Hâm cố tình bộ: "Cô bé đó gì với ?"

Mạnh Ngôn đột nhiên : "Cô bé hỏi thể vẽ tranh giúp cô bé , còn luyện tập , sợ ông Diệp mắng, cô bé đó vốn dĩ còn nhiều tranh thành, , thế mà chủ động đến giúp , lúc đó đang luyện tập vẽ màu hoa quả, cô bé xong nhanh ch.óng giúp thành phần vẽ xong, còn..."

Diệp Thiển Hâm đến đây, vội vàng ngắt lời : "Dừng dừng dừng, khụ khụ khụ, liên trưởng Mạnh, em thấy cần kể cho em chuyện lười biếng đây nữa , thì liên trưởng Mạnh mất mặt lắm."

Cho dù Diệp Thiển Hâm nhớ nhưng cũng thể đoán đây sẽ gì.

Mạnh Ngôn dừng , tươi : "Ở mặt vợ thì sợ mất mặt, cô bé đó vẽ xong, vẻ mặt ngây thơ hỏi còn băng em gái nhỏ như cô bé, cho nên..."

 

 

Loading...