Càng nghĩ càng sợ, Diệp Xuân Yến tăng tốc, đợi cuối cùng đến đầu thôn Hướng Dương, mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô chạy đến mệt bở tai, gió thổi mặt cũng đau rát.
Để cho mát mẻ, Diệp Xuân Yến tháo chiếc khăn quàng cổ cổ xuống, chiếc khăn quàng cổ thực của cô , chiếc khăn của cô mấy hôm lấy tặng cho con gái cả, cô ngoài chỉ thể dùng chiếc khăn còn của .
Nhìn miếng vá khăn quàng cổ, Diệp Xuân Yến nhớ đến chiếc khăn quàng cổ mới tinh mà Diệp Thiển Hâm quàng cổ, còn chiếc áo khoác .
Rõ ràng cô và Diệp Thiển Hâm là chị em ruột nhưng tại chịu giúp đỡ cô một chút khi cô gặp khó khăn?
Nhìn tình hình kinh tế hiện tại của Diệp Thiển Hâm, cho cô vay một ít tiên, căn bản chỉ là chuyện nhỏ như muỗi.
Trước đây Diệp Xuân Yến luôn thương hại Diệp Thiển Hâm, thậm chí lúc còn thấy thương cho cô là đứa trẻ cha yêu thương nhưng bây giờ, Diệp Xuân Yến đột nhiên nảy sinh sự oán hận xen lẫn ghen tị với Diệp Thiển Hâm.
Diệp Xuân Yến về phía , đột nhiên đường đụng một ở ngã ba.
Tâm trạng đàn ông vẻ , tay còn xách đồ, nhường đường, thế nên mới đụng ở ngã ba đường chật hẹp, Diệp Xuân Yến trượt chân, dẫm vũng bùn.
"Anh cái gì ?" Diệp Xuân Yến ấm ức trừng mắt .
"Là cô ..." Người đàn ông nửa câu thì dừng , đó đ.á.n.h giá Diệp Xuân Yến, dừng một chút : "Xin đồng chí, nãy để ý, giày cô bẩn , khăn tay đây."
Nói xong, đàn ông đặt đồ xuống, đưa khăn tay cho cô .
Diệp Xuân Yến giật lấy, cúi xuống lau lau, đó tiện tay ném khăn tay trả : "Đi đường thì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-207.html.]
"
"Đồng chí." Người đàn ông đột nhiên gọi Diệp Xuân Yến : " thấy cô vẻ quen quen, là đồng chí Diệp Xuân Yến mới chuyển đến ." Diệp Xuân Yến mượn ánh trăng đ.á.n.h giá đàn ông: "Phải, từng gặp ?"
"Ừ, hôm nay cô huyện, thấy từ xa, liền hỏi khác cô là ai, tên Nghiêm Vệ Đông, là thanh niên trí thức từ huyện xuống."
Nghe , Diệp Xuân Yến ngượng ngùng.
Từ xa thấy , còn hỏi khác về tình hình của , chẳng lẽ là để ý đến ?
Diệp Xuân Yến nhạt: "Chào đồng chí Nghiêm Vệ Đông, đây thấy nhỉ?"
Nghiêm Vệ Đông dừng một chút, thở dài bất lực: "Trước đây vì một chút hiểu lâm, vu oan trại tạm giam, ở đó mấy ngày."
Nghe , Diệp Xuân Yến cảnh giác, hóa là một tên cải tạo.
"Ồ, về đây, tạm biệt."
"Đợi ." Nghiêm Vệ Đông đột nhiên gọi Diệp Xuân Yến : "Đồng chí Diệp Xuân Yến, cô cũng họ Diệp, xin hỏi cô quen Diệp Thiển Hâm ?"
Nghe đến cái tên , Diệp Xuân Yến lập tức nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ ghét bỏ: "Anh rốt cuộc là ai?"
Nghiêm Vệ Đông xong, thở dài, ấm ức kể chuyện của theo một cách khác, với một góc độ khác cho Diệp Xuân Yến .
Trong lời kể của Nghiêm Vệ Đông, Diệp Thiển Hâm vì yêu sinh hận, vì thấy thích phụ nữ khác hơn nên cố tình vu oan ăn cắp bản vẽ, bản căn bản giải thích rõ , thế nên mới kết án.