Hôm nay Diệp Thiển Hâm mặc chiếc áo khoác lông cừu mà Mạnh Ngôn mua cho cô , sạch sẽ gọn gàng, thấy ấm áp.
, cô trong xe, thể ấm áp .
Diệp Xuân Yến ngẩn hai giây, mới nhận mặt là Diệp Thiển Hâm.
"Diệp... Chị Thiển Hâm?"
Diệp Thiển Hâm cô một cái, đó với Mạnh Ngôn: "Có tìm giúp đỡ, em di đây.
"
Mạnh Ngôn: ”...
Diệp Xuân Yến ngờ thể gặp Diệp Thiển Hâm ở đây, hơn nữa Diệp Thiển Hâm hình như còn quan hệ đặc biệt với quân nhân mặt.
Hai ...
Mạnh Ngôn bất đắc dĩ Diệp Xuân Yến: "Chào đồng chí, tình hình của cô thể giúp , nếu việc gì thì xin cô tránh một chút, thì chắn đường xe ."
"Đợi đất"
Diệp Xuân Yến Diệp Thiển Hâm như thể thấy mà định đóng cửa, vội vàng : "Chị Thiển Hâm, gặp chị thật vui, chị... Đây là yêu của chị ?”
Diệp Thiển Hâm Mạnh Ngôn: "Là chồng của ."
Diệp Xuân Yến như sét đ.á.n.h giữa trời quang.
Cái gì, cô kết hôn ? Hơn nữa đối tượng kết hôn còn là một quân nhân trai như .
Mạnh Ngôn bốn chữ thì trong lòng vui như mở cờ, tuy hai sớm đăng ký kết hôn nhưng đây vẫn là đầu tiên Diệp Thiển Hâm gọi như .
Diệp Xuân Yến c.ắ.n c.h.ặ.t đôi môi tái nhợt: "Chị Thiển Hâm, chị, chị đúng là ."
Diệp Xuân Yến cô mới là hưởng ? Từ nhỏ cô cha yêu thương, còn Diệp Thiển Ham cha bỏ rơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-206.html.]
Cô nhất định thể nhận đoàn văn công, còn Diệp Thiển Hâm...
Hình như Diệp Thiển Hâm lên cả tivi, nổi tiếng .
Tại như ?
Trong lòng Diệp Xuân Yến chua xót, hai vốn là xuất phát điểm giống nhưng bây giờ như cách biệt một trời một vực.
"Chị Thiển Hâm, vì chị mà bây giờ cuộc sống của bọn em khó khăn, chị thể phát lòng từ bi, giúp em một việc ." Diệp Xuân Yến nghiến răng, nhục nhã lời câu xin của .
, Diệp Thiển Hâm dứt khoát "Bup.
một tiếng, đóng sâm cửa .
Hạ cửa sổ xe xuống, Diệp Thiển Hâm: "Chuyện nhà các liên quan gì đến , chỉ là nhân quả báo ứng thôi."
Nói xong, Diệp Thiển Hâm vốn động lòng trắc ẩn liền chào tạm biệt Mạnh Ngôn, bảo Tiểu Triệu lái xe .
Còn Mạnh Ngôn thấy vợ rời , cũng chút lưu luyến về quân khu.
Trên con đường vắng vẻ, chỉ còn Diệp Xuân Yến đó.
Mãi lâu Diệp Xuân Yến mới hồn, lúc hồn, mặt đây nước mắt.
Không quân khu, cô chỉ thể về nông thôn .
nghĩ đến việc đường còn xa, về nhà rôi vẫn mua t.h.u.ố.c, Diệp Xuân Yến òa lên.
Từ huyện về thôn Hướng Dương, mỗi ngày đều xe khách chạy theo giờ cố định.
bây giờ quá muộn, xe khách dừng chạy từ lâu, Diệp Xuân Yến chỉ thể bộ vê.
Trời càng ngày càng tối, Diệp Xuân Yến ngang qua ngõ nhà tập thể giáo viên nơi từng ở, nhịn thở dài.
Trước đây còn chê nhà tập thể nhỏ, bây giờ chỉ thể ở nông thôn, vẫn ở nhờ nhà cả.
Trong lòng cô buôn bã nhưng bước chân dám dừng dù chỉ một lát, khu vực thành thị kết hợp với nông thôn ít qua , dễ xảy cướp bóc.