Lưu Trân đỏ mặt: "Đại khái là , theo quy củ truyền thống của nhà , đây tháng còn nhỏ dám ngoài, sợ giữ , tối qua Minh Ngọc sang chuyện , chị sợ sẽ tổn thương em ."
"Em tối qua thấy chị gì ." Diệp Thiển Hâm bật : "Vậy là em sắp cô ."
"Vẫn là em thông minh." Trên mặt Lưu Trân nở nụ hạnh phúc: "Vì khi em mùa đông sẽ chuyển đến nhà lò sưởi, chị đồng ý ngay, chỉ Diệp Thư Quốc là đô ngốc, căn bản nghĩ đến chuyện , cũng là con trai con gái, Hâm Hâm, em cháu trai cháu gái?"
Trong đầu Diệp Thiển Hâm hiện lên đứa trẻ mềm mại kéo tay ở kiếp , vô thức : "Cháu gái nhỏ."
Đứa cháu gái nhỏ của cô ngoan lắm, một tuổi thích ôm thổi bong bóng, đáng yêu dễ thương, chơi với cháu gái nhỏ là thời gian vui vẻ hiếm hoi của cô trong những năm đó.
"Con gái , con gái ngoan ngoãn và hiểu chuyện." Lưu Trân mơ mộng: "Tốt nhất là xinh như em nhưng quan trọng nhất vẫn là mong con bé bình an cả đời."
"Chị dâu yên tâm." Diệp Thiển Hâm : "Cháu bé chắc chắn sẽ khỏe mạnh gặp chúng .
"
Trò chuyện một lúc, Diệp Thiển Hâm thấy thời gian còn sớm nữa, với Lưu Trân là ăn cơm ở nhà mới ngoài.
Quả nhiên Mạnh Ngôn đợi ở đầu ngõ, thấy Diệp Thiển Hâm di tới, vẻ mặt nghiêm túc giãn , nở một nụ .
"Anh lái xe ?" Diệp Thiển Hâm ngạc nhiên phía Mạnh Ngôn.
Mạnh Ngôn gật đầu, chỉ chiếc xe đạp 28 bên cạnh: "Chúng xe , chở em qua, đường còn thể thong thả trò chuyện."
"Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-188.html.]
Diệp Thiển Hâm xong mới phát hiện yên xe đạp của buộc một tấm đệm bằng vải bông.
"Đây là..." "Sợ em thoải mái, nhét khá nhiều bông." Mạnh Ngôn dừng một chút, : " là do chú Hà khâu, chú khâu tỉ mỉ như chú, nếu thì em sẽ thích..."
Mạnh Ngôn lắc đầu: "Đệm để , gì ..."
Diệp Thiển Hâm mà bật , trong lòng vui.
Diệp Thiển Hâm: "Em ngờ là Liên trưởng Mạnh trông dữ dăn như mà một mặt chu đáo như thế."
Mạnh Ngôn lên xe đạp: " Trông dữ lắm ?"
"Vâng, em Tiểu Triệu ... khụ khụ khụ." Diệp Thiển Hâm suýt nữa thì bán Tiểu Triệu, vội vàng dừng câu chuyện : "Chỉ là trông thôi, liên trưởng Mạnh hòa nhã thiện nhất, chính trực ôn hòa nhất."
"... Ôn hòa là đủ , hòa nhã thiện vẻ già." Mạnh Ngôn dựng xe đạp: "Lên xe."
"Vâng." Diệp Thiển Hâm đáp một tiếng lên.
Cô ở yên , càng cảm thấy lưng Mạnh Ngôn rộng thẳng, cảm giác an .
"Lát nữa qua đường sẽ nhanh một chút, nếu em vững thì thể thử... kéo áo ."
Giọng từ phía truyên đến, trâm thấp và từ tính, Diệp Thiển Hâm lập tức hiểu ý .
Thảo nào hôm nay cố ý chọn xe đạp, thì mục đích ở đây.
Trên đường đến rạp chiếu phim, lúc đầu Diệp Thiển Hâm còn quen lắm, nhưng khi qua một đoạn đường xóc, cô theo bản năng vẫn nắm lấy áo Mạnh Ngôn, tất nhiên, như thể tránh khỏi việc chạm eo .