Dù Mạnh Siêu cũng công việc định, cô cũng nhà ở , mượn tiền cũng thể chạy mất .
"Đi thôi, lát nữa em giúp em nhưng bây giờ em cũng nhiều tiền tiêu vặt, chúng xem giá mua, ôi, vốn định mua một chiếc áo khoác dài, hôm nay xem thôi ."
Trong lòng Mạnh Siêu vui như mở cờ: "Không , chúng đến quây giảm giá xem, cái nào phù hợp với em và ..."
Trên đường về, Diệp Thiển Hâm gặp cha của Quách Hiểu Như là Quách Minh Đạt ở đầu ngõ Phúc Thuận.
"Cháu chào chú Quách." Diệp Thiển Hâm chủ động chào hỏi: "Cháu bàn với trai cháu, chiều nay sẽ đến tìm chú để ký hợp đồng thuê nhà."
Quách Minh Đạt ẩn ý : "Không vội, vẫn in hợp đồng, đến tìm cô là vì một chuyện khác.
"Vậy thì chú Quách đến nhà cháu uống chén chuyện." Diệp Thiển Hâm lịch sự .
"Không cần ." Quách Minh Đạt , hạ giọng: "Cháu và Hiểu Như cùng một đơn vị, đứa trẻ hướng nội, trong lòng chuyện gì cũng bao giờ với nhà, vì nhờ cô giúp một việc, hỏi xem nó đang lén gia đình hẹn hò ."
Diệp Thiển Hâm nhíu mày, nhớ hôm đó Quách Hiểu Như phỏng vấn, là Mạnh Siêu đưa cô .
"Cháu cũng hiểu lắm, là... là vấn đề gì ?"
Quách Minh Đạt thở dài: "Thực cũng tính là vấn đề gì, con bé cũng lớn , đến tuổi tìm hiểu , và nó đều nghĩ là mai mối thì nhất, như gốc rễ, chúng cũng yên tâm, con bé tự tìm cũng nhưng chúng vẫn tìm hiểu xem đối phương là như thế nào."
Con của Mạnh Siêu...
Diệp Thiển Hâm im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-187.html.]
Thực đó, Diệp Thiển Hâm nghĩ, với một cô gái cảnh gia đình khá và tính tình đơn thuần lương thiện như Quách Hiểu Như, chắc chắn sẽ Mạnh Siêu để mắt tới.
Sở dĩ nhắc nhở Quách Hiểu Như ngay từ đầu là vì quen Quách Hiểu Như, hơn nữa cũng tình hình giữa cô và Mạnh Siêu , lỡ như đang trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt, cô coi là phá hoại tình cảm của khác thì .
"Thôi chú, dù đây cũng là chuyện riêng tư của đồng chí Hiểu Như, cháu sẽ hỏi thăm giúp." Diệp Thiển Hâm dừng một chút, đồng ý.
Quách Minh Đạt vui mừng: "Vậy thì quá, nếu thể giúp đỡ, sẽ giảm giá tiên nhà cho cô."
Tạm biệt Quách Minh Đạt, Diệp Thiển Hâm mới về nhà.
"Chị dâu, em câu cá ?" Diệp Thiển Hâm trái thấy bóng dáng Diệp Thư Quốc .
Lưu Trân bất lực thở dài: " , ngày nào cũng chạy bờ sông, sắp đến mùa đông , cũng lạnh, để câu một hai con cá bằng ngón tay, cũng sợ cảm phát sốt."
Diệp Thiển Hâm bật : "Biết hôm nay câu con to thì ."
"Có câu con to thì kệ ." Lưu Trân để ý mà phẩy phẩy tay, định cúi xuống vắt nước quần áo nhưng đột nhiên dừng .
Cô ném quân áo sang một bên: "Đợi trai em về thì bảo vắt, chị lười động.
"
Biểu cảm của Lưu Trân giống như đang giận dỗi, ngược còn một tay ôm eo, một tay xuống ghế bập bênh.
Diệp Thiển Hâm như nhớ điều gì, suy nghĩ một chút hỏi: "Chị dâu, em nhớ chị với em là năm nay sẽ sinh con, bây giờ thế nào rôi?"