Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 160

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:50:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chiếc vali da cao đến đầu gối cô, rộng bằng một cánh tay, trông vẻ phồng và nặng, cô thể nghĩ thứ gì thể khiến liên trưởng Mạnh mang từ Bắc Kinh xa xôi đến đây, còn to như .

“Tặng... tặng em ?”

"Ừ.

" Mạnh Ngôn đóng cốp xe, mở cửa xe cho cô.

Lên xe, Diệp Thiển Hâm mới từ từ : "Cảm ơn liên trưởng Mạnh nhưng nó to quá, em dám nhận...

Mạnh Ngôn đột nhiên đầu : "Không cân cảm ơn, bên trong là một khối quặng thể chế tạo thành màu vẽ, hiểu về những thứ nhưng bán là đá lapis lazuli, màu , em thích ."

"Đá lapis lazuli?!" Diệp Thiển Hâm hít một .

Thời xưa, đá lapis lazuli là loại quặng màu hoàng gia sử dụng, còn gọi là "Thiên thạch”, sử dụng từ thời nhà Hạ cách đây bốn nghìn năm, màu sắc tươi sáng, đặc biệt, giống như bầu trời xanh thẳm nhưng bên trong chứa khoáng chất màu vàng óng, trông quý giá, giống như đá sapphire .

"Liên trưởng Mạnh, một gam màu vẽ đá lapis lazuli quý giá đến mức nào ?”

Một khối lớn như , Mạnh Ngôn bỏ bao nhiêu tiền?

Diệp Thiển Hâm đột nhiên nhớ đến một câu nãy của Lưu Trân, xem tiền lương của thực sự cao hơn nhiều so với bình thường.

" giá một gam đá nhưng chế tạo thành màu vẽ thì hiểu lắm, chỉ hỏi em thích thôi."

Diệp Thiển Hâm suýt chút nữa gật đầu ngay lập tức nhưng lý trí trong lòng khiến cô kiêm chế .

"... quý giá như thể nhận."

Mạnh Ngôn : "Xem em thích, uổng công mang đến."

Diệp Thiển Hâm: "...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-160.html.]

Không , cô cũng là thích, giống như đưa đến tận cửa nhà , mặc dù thực tế đưa đến tận cửa nhà .

Đá lapis lazuli ở bất kỳ thời đại nào, trong mắt những vẽ tranh quốc họa đều là thứ vô cùng quý hiếm, Diệp Thiển Hâm động lòng là giả.

"Liên trưởng Mạnh, thể nhận món quà nhưng thể giá cho , thể trả tiền cho ."

Mạnh Ngôn xong liên gì nữa, một lúc mới đóng cửa xe .

Hai bên trái bên , đều thể tiếng hít thở rõ mồn mội.

Xe vẫn nổ máy, Diệp Thiển Hâm liếc mắt thấy bàn tay đặt phanh tay, to lớn, rắn chắc nhưng một vài vết xước nhỏ.

“Tặng em thì cứ nhận .

"

Anh thương ?”

Hai mở miệng cùng lúc, Mạnh Ngôn chủ động giải thích: "Không tính là thương, chỉ là trây xước khi huấn luyện thôi."

Dừng một chút, Mạnh Ngôn : "Tặng em thì cứ nhận , coi như em đồng ý với một chuyện.

Nói xong vê phía Diệp Thiển Hâm, lúc Diệp Thiển Hâm cũng đang sang, bốn mắt , trong nháy mắt Diệp Thiển Hâm gần như hiểu ý của Mạnh Ngôn.

Anh thực sự ý nghĩ đó, hơn nữa còn thẳng .

"Không ép buộc." Mạnh Ngôn đột nhiên mở miệng bổ sung: " cũng hy vọng em thể cân nhắc kỹ"

Dừng một chút, Mạnh Ngôn nghiêm túc lấy một chiếc hộp nhỏ từ trong túi: "Cái đó là tặng em chơi, đây mới là quà tặng em, hy vọng em thể đồng ý hẹn hò với ."

"Có thể kết hôn."

"Ùng." một tiếng, trong đầu Diệp Thiển Hâm vang lên một tiếng, đó câu cứ văng vang bên tai cô.

 

 

Loading...