Trân Mãn Thương: "..."
Mấy thi cố nhịn thành tiếng, Trịnh Ái Quốc ở bên cạnh đến mức ôm bụng: "Tiểu Diệp, cô, cô đúng là chuyện."
Ánh mắt Diệp Thiển Hâm nhàn nhạt: "Xin đừng những lời liên quan đến kỳ thi, tiếp theo, Lưu Chấn Cương."
Năm nhưng chỉ tuyển một nhà thiết kế trang phục, một trợ lý văn phòng.
Trợ lý văn phòng công việc đây của Quách Điềm Điềm, ngoài việc quét dọn vệ sinh, sắp xếp bàn việc, còn vẽ hoa văn, cân một chút về hội họa.
"Chỉ Lưu Chấn Cương là đến phỏng vấn trợ lý ?" Trịnh Ái Quốc xem hồ sơ hỏi.
Người đàn ông vạm vỡ nãy : "Chào đồng chí, là Lưu Chấn Cương."
"Ai sắp xếp , chỉ một thì thi thế nào?" Ngô Thúy Bình cau mày, chút khó hiểu.
" sắp xếp." Diệp Thiển Hâm ngẩng đầu giải thích: "Vì phỏng vấn trợ lý vốn nhiều, trong đó kinh nghiệm vẽ tranh cũng chỉ Lưu Chấn Cương, thấy nếu chỉ để xem náo nhiệt thì cân để khác lãng phí thời gian đến đây.
Ngô Thúy Bình nghẹn lời, đầu giọng nhàn nhạt: "Dù đề thi cũng do cô , cô thế nào cũng .
Diệp Thiển Hâm lấy giấy trắng và đề thi chuẩn : "Đồng chí Lưu Chấn Cương, nội dung phỏng vấn của đơn giản, chỉ cân vẽ tay một bản phác thảo trang phục đơn giản nhất là , thể dùng thước kẻ, ngoài còn một bức hình hoa mai, cứ vẽ theo, xem trình độ của là ."
"Được.
Lưu Chấn Cương nhận lấy định , Trịnh Ái Quốc hỏi: "Thường thì những kinh nghiệm vẽ tranh sẽ chọn nhà thiết kế, nghĩ đến trợ lý?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-145.html.]
Lưu Chấn Cương gãi đầu, ngây ngô: " chỉ học vẽ nửa năm, trình độ , nghĩ rằng tranh giành với nhiều để nhà thiết kế thì chắc khó lắm, băng thử trợ lý."
Trịnh Ái Quốc phì : "Anh cũng thật thà đấy."
Diệp Thiển Hâm cũng theo, lúc đó cô thấy trong phần giới thiệu bản của Lưu Chấn Cương những lời , mới thấy thật thà, kiểu viển vông.
Sau đó Diệp Thiển Hâm lấy bốn tờ đề thi nữa, lượt phát cho bốn còn .
Đến lượt Quách Hiểu Như, cô run run cánh tay, lùi hai bước một cách rụt rè, cuối cùng mới một câu gì đó nhỏ như tiếng muỗi.
"Đồng chí gì cơ?" Diệp Thiển Hâm , rõ, cố ý hỏi .
Quách Hiểu Như run lên, khuôn mặt nhỏ như bàn tay càng cúi gam xuống, như thể dọa sợ, rụt cổ , đó cẩn thận to hơn một chút: "Cảm ơn."
"Không gì.
Diệp Thiển Hâm nhàn nhạt xong, cố ý để ý đến Quách Hiểu Như nữa.
Bốn lượt bàn đơn dành riêng trong văn phòng, tiện cho việc để giấy b.út và thước kẻ cần dùng.
Bàn đơn cách bàn việc của họ một , Trịnh Ái Quốc nửa về phía một lúc lâu, cố gắng từ vị trí của xem họ vẽ như thế nào.
Trịnh Ái Quốc một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng ở Quách Hiểu Như, nhỏ giọng : "Sao nữ đồng chí vẻ sợ Tiểu Diệp thế nhỉ?"
Diệp Thiển Hâm : "Phải ?”
Mặc dù thấy Quách Hiểu Như và Mạnh Siêu ở bên nhưng cô hề hứng thú với chuyện của hai họ, thậm chí còn thèm Quách Hiểu Như nhiều.