Diệp Thiển Ham dậy liếc thời gian: "Không muộn, tám giờ năm mươi, còn mười phút nữa.ˆ
Đang , Diệp Thiển Hâm thấy ngoài cửa sổ lầu tiếng chuông xe đạp, cô ngoài, vô thức nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Dưới lầu, Mạnh Siêu đội chiếc mũ giải phóng đặc trưng của , dừng xe đạp.
Hắn chở theo một cô gái hai mươi tuổi, hai chuyện rõ, nhanh đó cô gái lên lầu, còn Mạnh Siêu thì lấy t.h.u.ố.c lá , hút đạp xe rời .
Vẻ ngoài của Mạnh Siêu gì khác biệt so với trong trí nhớ của Diệp Thiển Hâm, tuổi còn trẻ nhưng để râu, trong ánh mắt luôn mang theo ý trêu chọc, là thấy buồn nôn.
Có thể thấy Mạnh Siêu ở đây quả thực khiến Diệp Thiển Hâm bất ngờ nhưng thấy cùng một cô gái thì cô thấy lạ chút nào.
Tính thời gian, lúc Mạnh Siêu hẳn là thua một khoản tiền lớn, đồng thời cũng đang đối phó với chuyện mai mối của gia đình, lâu nữa, xoay đủ tiền, sẽ nhắm phụ nữ.
Nghĩ đến đây, Diệp Thiển Hâm cô gái , ngoài dự đoán, cô hẳn là Quách Hiểu Như cuối cùng vẫn đến.
Diệp Thiển Hâm hít sâu một để bình tĩnh rôi mới xuống.
Rất nhanh đó, Quách Hiểu Như cẩn thận đẩy cửa bước , đó lặng lẽ bên cạnh bốn khác, cúi đầu, thận trọng mang theo vẻ sợ hãi xung quanh bằng khóe mắt.
"Cô mới nghiệp cấp ba ?” Một đàn ông vạm vỡ trong mấy , cúi đầu đ.á.n.h giá Quách Hiểu Như đến: "Được hai mươi tuổi ? Hôm nay là phỏng vấn xin việc, cô đến muộn như , thể sẽ để ấn tượng đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-144.html.]
Quách Hiểu Như mặc áo khoác bông kẻ, khuôn mặt chỉ to bằng bàn tay, ngũ quan cũng nhỏ nhắn, thu một chỗ, mái tóc mái dày che khuất, khiến rõ biểu cảm của cô .
Cô thấy câu hỏi của đàn ông, mới ngẩng đầu lên một cách nhút nhát, dường như bi đàn ông dọa sợ, vội vàng cúi đầu, một lời.
Một đàn ông khác mặc áo sơ mi bên cạnh khinh thường : “Nhà quê, đúng là từng thấy thế giới."
Diệp Thiển Hâm đang cúi đầu sắp xếp tài liệu, ngẩng đầu lên, đàn ông mặc áo sơ mi: "Anh tên là Trân Mãn Thương đúng , ít thôi, sắp bắt đầu thi ."
Người đàn ông mặc áo sơ mi thấy tên , mặt lập tức thoáng qua một tia hổ: "Đồng chí, đó là tên cũ của , bây giờ tên là Trân Vũ Đào."
"Thật ?”
Diệp Thiển Hâm cúi đầu tên hồ sơ, chậm rãi : "Bút danh, Trần Vũ Đào, tên chứng minh thư, Trần Mãn Thương... Ồ xin đồng chí Trần Mãn Thương, nhà máy chúng tuyển chỉ thể sử dụng tên thật, nếu hài lòng thì thể rút khỏi cuộc phỏng vấn, nếu thì nhập thông tin giống với chứng minh thư, sẽ thể đóng bảo hiểm xã hội ."
Mặt Trân Mãn Thương đỏ bừng như gan heo, mấy bên cạnh đều mím môi trộm.
", hô sơ vẫn ghi tên cũ nhưng bình thường thể gọi là Trân Vũ Đào." Trân Mãn Thương cố gắng vùng vẫy một chút.
"Không thành vấn đề."
Diệp Thiển Hâm gật đầu, Trần Mãn Thương lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Thời gian gấp, chúng bắt đầu thi luôn, mời đồng chí Trân Vũ Đào đến lấy đề thi của Trần Mãn Thương."