Lữ Mộng Nga , Diệp Xuân Yến đến mức mọc kén ở tai.
Đến bờ ruộng, Diệp Xuân Yến liền chạy xuống ruộng: "Dù thì con cũng lấy chồng ở nông thôn, đợi con thể thành phố việc, con sẽ tìm một đàn ông ở thành phố."
Lữ Mộng Nga hừ lạnh một tiếng: "Công việc ? Mẹ thấy nếu đợi đoàn văn công, con cứ theo họ con sửa giày , còn thể kiếm chút tiền phụ giúp gia đình, mấy nhà họ Diệp các con đều giả vờ thanh cao, đợi đến lúc cha con tù mà tìm việc , cũng theo sửa giày thôi!"
Trong lòng Diệp Xuân Yến chua xót nhưng phản bác gì, cúi đầu bắt đầu nhổ cỏ.
Tay cô từ nhỏ cam b.út, cuốc hai cái hỏng cây con bên cạnh nên đuổi về nhà giặt quần áo.
May mà giặt quần áo cân kỹ thuật gì cao siêu, ở nhà cô cũng thường giặt, giặt cũng khá trôi chảy, Lữ Mộng Nga cuối cùng cũng lải nhải cô nữa.
đây trong nhà chỉ bốn , bây giờ nhà bà ngoại cộng thêm hai đứa con của , quần áo của bảy tám đều chất đống với , thậm chí còn mấy đôi tất thối, cô giặt cả một buổi chiều mới miễn cưỡng giặt một nửa, phơi ngoài.
Đến tối, khi và mợ về nhà xào bốn năm món, tuy rằng là đồ chay nhưng Diệp Xuân Yến việc cả một ngày, thấy món củ cải khô xào cũng thấy thơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-141.html.]
Chỉ là Diệp Xuân Yến kẹp một miếng củ cải khô, ngẩng đầu lên, còn mợ chia cho hai đứa con của mợ.
"... Mo, cháu cũng ăn, mo thể gắp cho cháu một miếng củ cải khô nữa ." Diệp Xuân Yến đưa yêu cầu của theo thói quen.
Trước đây ở nhà, mặc dù cha đều thương em trai Diệp Thư Lương hơn nhưng chỉ cân là chuyện quá đáng, cô đưa yêu cầu thì họ đều đáp ứng.
Diệp Xuân Yến dứt lời, Lữ Phúc Sinh liên dừng đũa, trừng mắt cô , đó nhàn nhạt mở miệng: "Thật khéo, hôm nay xào ít củ cải khô nhưng nhà chúng vốn như , quen xào nhiều thức ăn cho ba nhưng nếu Xuân Yến ăn thì thể hỏi cha cô, xem ông thể lấy chút nào .”
Diệp Xuân Yến lập tức hiểu ông đang cố tình chế giễu , tủi : "Cậu, như , cũng tình hình của cha cháu mà, cháu thể tìm ông , hơn nữa hôm nay cháu giặt quần áo cho cả nhà cả một ngày, đói quá mới , cũng là yêu cầu gì quá đáng."
Lữ Phúc Sinh liếc vợ cũng đang vẻ mặt vui, cố ý câm một cái thìa: "Được , dù thì hôm nay củ cải khô đều ở trong bát của con trai , cô ăn bao nhiêu thì tự dùng thìa mà múc, ôi chao, nhà họ Lữ chúng bây giờ còn nuôi con cho nhà họ Diệp các , thật là vô lý."
Ông bà ngoại của Diệp Xuân Yến gì nhưng đều chằm chằm cái thìa của Diệp Xuân Yến, sắc mặt đều mấy dễ .
So với họ thì đương nhiên là những đứa cháu nội nuôi từ nhỏ sẽ thiết hơn, Diệp Xuân Yến vẫn luôn ở thành phố, hầu như về thăm mấy , chẳng khác gì ngoài.
"Ôi chao cả, là lý . Lữ Mộng Nga phóng hạ bát, hòa giải: "Cháu gái cũng đói lắm , là giành đồ ăn với hai đứa trẻ, hơn nữa khi đến em cũng đưa chút tiền sinh hoạt phí ."