*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Trong khi đó ở bên , cô em Uông Tiểu Phượng khi câu tình cảm thì cuối cùng cũng nhịn nữa, lóc chạy đến lay lay cánh tay Nghiêm Vệ Đông.
"Anh Vệ Đông, những gì con tiện nhân Diệp Thiển Hâm thật ? Anh với em là con tiện nhân Diệp Thiển Hâm hổ, cứ bám riết lấy , còn khi thi đỗ trường ở huyện sẽ cho em thành phố! "
"Anh lừa em.
" Nghiêm Vệ Đông đau đầu Uông Tiểu Phượng: " đó yên tâm để đám trẻ ở trường cấp hai trong thôn ?"
"Anh linh tinh cái gì đấy.
"
Uông Quốc Trụ cũng tới, chút thất vọng Nghiêm Vệ Đông: "Vệ Đông, cứu đứa út nhà , luôn luôn ơn , vì mới để quen Tiểu Phượng, kết quả đối xử với con bé như thế ? Bây giờ là chuyện trường học gì cả mà là chung thủy với Tiểu Phượng.
"
Dù Uông Quốc Trụ cũng là trưởng thôn, mặc dù trong lòng Nghiêm Vệ Đông khó chịu nhưng miệng vẫn vội vàng xin : "Chú Vương, thực đây là hiểu lầm, lát nữa cháu nhất định sẽ giải thích rõ ràng với Tiểu Phượng.
"
Uông Quốc Trụ: "Hừ, cần giải thích nữa, Tiểu Phượng, con về nhà với cha.
"
Uông Tiểu Phượng đẩy Uông Quốc Trụ một cái, lóc : "Cha, đây là chuyện của chúng con, bố đừng xen .
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-14.html.]
Uông Quốc Trụ tức đến đau đầu vì đứa con gái, ông mở miệng nửa ngày mà thốt lời nào.
"Con nhóc hư hỏng , cha lười quản mày!"
Uông Quốc Trụ khoát khoát tay bỏ , Nghiêm Vệ Đông thở phào nhẹ nhõm, đầu Uông Tiểu Phượng ch** n**c mắt nước mũi đầy mặt: "Tiểu Phượng, em đừng ầm ĩ nữa, nhiều lắm, em đừng vô duyên như .
"
Lại là bộ , Diệp Thiển Hâm lạnh trong lòng.
Chỉ cần Nghiêm Vệ Đông gặp vấn đề thì sẽ đổ cho khác , tự đặt lên vị trí đạo đức cao hơn để chỉ trích và dạy dỗ khác.
Giống như bây giờ, rõ ràng là Nghiêm Vệ Đông lăng nhăng tán tỉnh, lừa gạt tình cảm của Tiểu Phượng , đến miệng Nghiêm Vệ Đông trở thành Tiểu Phượng hiểu chuyện, vô duyên vô cớ ầm lên.
Uông Tiểu Phượng như , cũng thấy mơ hồ, nước mắt lưng tròng uất ức : " trong lòng em sốt ruột khó chịu, em cũng cố ý mà.
"
Nghiêm Vệ Đông thở dài, đầy giọng dạy dỗ: "Anh em là một cô gái , cố ý nên em đừng nữa, ngoan, lát nữa sẽ đến giải thích với em.
"
Nhìn thấy Tiểu Phượng sắp lừa, Diệp Thiển Hâm định mở miệng thì thấy Tiểu Phượng sang trừng một cái.
Diệp Thiển Hâm nhớ đến lúc nãy Tiểu Phượng cứ mở miệng là "tiện nhân", cuối cùng cũng nhắc nhở cô nữa.
"Anh, chúng thôi, xem kịch xem chán .
"
Diệp Thiển Hâm dừng một chút, : "Nghiêm Vệ Đông, gặp mặt hãy tôn trọng một chút, chúng còn bất kỳ quan hệ gì nữa.
"