Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:50:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tống Phượng Chi một câu chặn họng đó, đó cũng dám hỏi nữa, trùm chăn ngủ.

Bên phía Diệp Thiển Hâm xếp hàng xong, nhanh đến lượt Tống Phượng Chị, cô tìm một chiếc xe lăn đẩy bà nội , trong lòng thấy lo lắng.

"Cũng tại chị và trai hiểu , mấy năm nay bao giờ nghĩ đến việc đưa bà nội đến bệnh viện chụp X-quang phổi." Diệp Minh Ngọc tự trách.

Diệp Thiển Hâm gì, hai năm gia đình khó khăn, Diệp Minh Ngọc cũng gia đình riêng, thể lo hết việc cho bà nội.

"Sau cuộc sống sẽ ngày càng hơn."

Diệp Minh Ngọc gật đầu, đổi sang một chủ đề khác: "Người già tuổi cao, ngược càng giống trẻ con, nãy bà nội còn khoe khoang chúng với khác, như ."

Tống Phượng Chi là con nhà quân nhân, là nhà trí thức, môn đăng hộ đối với Diệp Hiền, gia giáo vẫn luôn , bao giờ chủ động khoe khoang với khác, nãy Diệp Minh Ngọc thấy cũng thấy kinh ngạc.

Diệp Thiển Hâm gật đầu: " , nhưng như cũng , chứng tỏ bà nội còn căng thẳng như nữa."

"Trước cả gia đình đều dựa bà, bây giờ chúng lớn."

Đang thì cửa mở, bác sĩ đưa Tống Phượng Chi , tay cầm phim chụp X-quang mới chụp, đợi đến phòng khám, bác sĩ mới chỉ phim cho họ xem và giải thích.

"Bệnh phổi của cụ bà nhiều năm ."

Diệp Thiển Hâm gật đầu: "Hai ba mươi năm , bây giờ tình hình vẫn chứ ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-137.html.]

"Viêm phế quản phổi tắc nghẽn mạn tính." Bác sĩ chậm rãi : "Chăm sóc thì là bệnh lớn, bình thường để lạnh, tiếp xúc với các chất gây dị ứng, cố gắng tránh ngoài, cũng đụng đồ ăn nhiều dầu mỡ, cay và rượu."

" kê cho các cô hai lọ t.h.u.ố.c kháng cholinergic, ve nhà mang theo bên , một khi xuất hiện tình trạng khó thở, ch.óng mặt thì kịp thời sử dụng, dù bà cụ cũng lớn tuổi , thể điều trị quá mức." "Cảm ơn bác sĩ."

Bệnh viện đông đúc hỗn loạn, chụp CT xong, Diệp Thiển Hâm yên tâm, cần Tống Phượng Chi thúc giục, liền cùng Diệp Minh Ngọc thu dọn đồ đạc về nhà.

Trước khi , Diệp Thiển Hâm tìm một cái cớ lẻn đến phòng bệnh của Mạnh tư lệnh.

"Đã kết quả, bà nội viêm phế quản phổi tắc nghẽn mạn tính, bác sĩ chăm sóc thì , chú Mạnh cần lo lắng."

Mạnh Mục Dã khôi phục vẻ nghiêm túc và hòa ái như lúc nãy: "Vậy thì , vất vả cho cháu ."

Diệp Thiển Hâm : "Đó là điều cháu nên , đúng , nếu chú phiền thì cháu cũng bà nội hỏi thăm sức khỏe của chú, bà hỏi nhưng trong lòng lo lắng cho chú."

"Dạo thời tiết lúc lạnh lúc nóng, chỉ là cảm lạnh thôi."

Chân Hà Lương khập khiễng tới, mái tóc bạc trắng của Mạnh tư lệnh, vạch trần ông .

Đợi Diệp Thiển Hâm rời , Hà Lương mới : "Sao ngài là vì nửa đêm trời mưa ngài vẫn nhất quyết dựng giàn cho cây đậu nên mới cảm lạnh."

"... Không cần chuyện với con cháu." Mạnh tư lệnh hắng giọng, cố tình nghiêm mặt : "Không đến chuyện nữa, mấy hôm nay thăm thím Phượng Chi xem , tiện thể hỏi thăm xem Hâm Hâm đối tượng ."

"Được , , tư lệnh yên tâm, đảm bảo thành nhiệm vụ."

 

 

Loading...