Bên , Tống Phượng Chỉ về tìm quần áo chỉ là một cái cớ.
Tống Phượng Chi: "Trong lòng Mục Dã khúc mắc, luôn cảm thấy năm đó ông nội cháu mất mà giúp gì nên áy náy, thật chuyện qua lâu , bà thấy vẫn chuẩn sẵn sàng để gặp bà, tùy tiện tìm một lý do để tránh mặt , bây giờ chúng vê nhà , tiền tiêu cũng vô ích, tiết kiệm một chút là một chút."
Diệp Thiển Hâm chị gái, vội vàng đỡ lấy cánh tay bà, để bà xuống : "Bà nội, chụp CT tốn tiền, là một hạng mục tặng kèm khi chúng cháu truyên dịch, bà yên tâm."
"Đừng lừa bà." Tống Phượng Chi liếc đứa cháu gái nhỏ: "Trong đầu cháu nghĩ gì mà bà ?"
Diệp Thiển Hâm khổ: "Vậy thì bà chắc chắn bây giờ cháu bà chụp CT nhất, bà coi như thành tâm nguyện của cháu , ?”
Tống Phượng Chi ho khan, mặt đỏ bừng, vẫn kiên quyết : "Không , cháu đổi một tâm nguyện khác ."
Diệp Minh Ngọc thở dài: "Bà nội, bà nghĩ xem, cháu và Hâm Hâm đều xin nghỉ để đến đây, xin nghỉ là trừ tiên, nếu hôm nay bà kiểm tra thì tiền chẳng cũng lãng phí ?"
Tống Phượng Chi ngẩng đầu đẩy hai đứa cháu gái: "Vậy các cháu còn mau di việc ? Bà khỏe , thể ăn thể ngủ, vấn đề gì cả”
Diệp Thiển Hâm đột nhiên nắm lấy tay Tống Phượng Chi: "Bà nội, bà tính toán như là đúng."
Sao đúng?”
"Bà xem, bây giờ chúng chụp CT chỉ mất mười hai đồng nhưng thể giúp bà tình hình sức khỏe, phòng ngừa xảy vấn đề nữa, nếu bà thể phòng ngừa kịp thời, sắp đến mùa đông , lỡ bà khỏe thì ngược tốn nhiều tiên hơn để khám bệnh chữa bệnh, chúng cháu còn xin nghỉ để chăm sóc bà, đáng." "Vì , chỉ khi bà chăm sóc cho sức khỏe của thì mới là tiết kiệm tiền cho gia đình, nếu thì bà tính toán thế nào cũng hợp lý."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-136.html.]
Diệp Thiển Hâm xong, Tống Phượng Chi im lặng, một lúc lâu , bà mặc áo khoác , chỉnh te .
"Được, chụp..
"Tuyệt quá!" Diệp Minh Ngọc vui mừng võ tay.
Diệp Thiển Hâm sợ bà nội hối hận, vội vàng dậy: "Cháu xếp hàng cho bà nội."
Vài bà lão cùng phòng thấy động tĩnh đều sang , Diệp Thiển Hâm ngoài, tủm tỉm trò chuyện với Tống Phượng Chi.
"Bà thật phúc, mấy đứa cháu trai cháu gái hiếu thuận như , mấy ngày nay chúng nó đến đây rót đưa nước, mà phát thèm."
" , giống , viện một tuần , mấy đứa cháu cũng chẳng đứa nào đến thăm ."
Tống Phượng Chi nghiêm trang, cố đè nụ khóe miệng nhưng vẫn nhịn khoe khoang: "Chủ yếu là mấy đứa trẻ đều tiền đồ, cháu trai một công việc định, cháu gái lớn học kiến trúc, đứa nhỏ nay thương nhất, vốn xuống nông thôn thanh niên trí thức, khỏe, kiên quyết ve thành phố phỏng vấn nhà máy dệt len, kết quả là phỏng vấn trúng tuyển luôn, mấy hôm còn lên cả tivi nữa..."
"Chậc chậc, trình độ của kìa."
Có xong thấy chua xót nhịn hỏi: "Nói như thấy cha mấy đứa trẻ nhỉ"
Diệp Minh Ngọc sắc mặt chút cứng đờ, Tống Phượng Chi vẫn đổi sắc mặt, nhàn nhạt : "Ồ, chỉ một đứa con trai, mất ."
Diệp Minh Ngọc: _....