Mắt Mạnh Mục Dã đột nhiên sáng lên, khóe miệng nở nụ hòa ái hơn: "Cô bé nhớ , hôi nhỏ cháu gọi là chú."
"Vậy cháu tiếp tục gọi chú là chú Mạnh nhé." Diệp Thiển Hâm , bình truyên dịch của Mạnh tư lệnh: "Gần đây trời chuyển lạnh dễ cúm, chú chú ý giữ gìn sức khỏe."
Cô ngọt ngào mặt lớn tuổi, ai thấy cũng nhịn mà thích.
Mạnh Mục Dã gật đầu, liếc Tống Phượng Chi: " Sức khỏe của thím Phượng Chị,..."
" ." Tống Phượng Chi nhàn nhạt liếc Mạnh Mục Dã, đó kéo Diệp Thiển Hâm: "Chúng phòng chuyện , bà quên lấy áo khoác."
"Được, bà cứ ve là ." Diệp Minh Ngọc , lập tức dìu Tống Phượng Chi vê phòng bệnh.
Diệp Thiển Hâm cũng định theo nhưng đột nhiên thấy Mạnh tư lệnh mang theo ánh mắt lo lắng, cô dừng một chút.
Diệp Thiển Hâm: "Chú Mạnh, hôm qua bà cháu sốt nhưng bây giờ nhưng cháu lo bệnh cũ ở phổi của bà nên bà ở chụp phim phổi, chú cũng giữ gìn sức khỏe."
Trong mắt Mạnh Mục Dã lóe lên một tia kinh ngạc, đó Diệp Thiển Hâm đầy tán thưởng, giọng từ ái: "Ừm, cháu tên là Diệp Thiển Hâm ?"
"Vâng.
"Nếu lát nữa các cháu cần giúp gì thì chú bảo chú già Hà theo các cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-135.html.]
Diệp Thiển Hâm vội : "Chú Hà còn chăm sóc chú, cháu và chị cháu lo , nếu chú..."
Diệp Thiển Ham mím môi, ánh mắt lộ một tia tinh quái: "Vừa chụp CT xong, khi cháu sẽ đến chào chú một tiếng, chú ở phòng bệnh nào?”
Hà Lương vội vàng : "Phòng đơn ở phía , 102”
"Vâng, hai chú về , lát nữa gặp ." Đợi Mạnh Mục Dã trở ve phòng bệnh, bình truyền dịch mới treo xong, ông kịp chờ đợi kéo lấy cánh tay Hà Lương: "Cô bé thật thông minh, nhanh nhẹn hiếu thuận, thằng nhóc thối Mạnh Ngôn đỗ xe ở ngoài ngõ Phúc Thuận mà còn tin, thấy nó đến đón cô bé đấy."
Lần Mạnh Ngôn đưa nữ đồng chí ve nhà, đó Hà Lương lén quan sát mấy ngày, mặc dù Mạnh Ngôn nhanh vê Bắc Kinh nhưng một buổi chiều, ông thấy Tiểu Triệu lái xe của Mạnh Ngôn xuất hiện ở ngoài ngõ Phúc Thuận.
Chỉ là thấy đang đợi là ai.
Hà Lương gãi đầu: "Cô Diệp đáng yêu nhưng chúng cũng thấy rốt cuộc là đưa đón ai, ngõ Phúc Thuận mấy hộ gia đình, cũng chỉ cô Diệp "
"Những khác thì , bây giờ chỉ thấy mắt đứa trẻ Hâm Hâm , nếu là nữ đồng chí khác thì nhân lúc còn sớm với Mạnh Ngôn là ... À đúng , nhanh ch.óng điều tra xem, xem bây giờ con bé đối tượng .
"Tư lệnh..." Hà Lương bất đắc dĩ thở dài: "Hôm qua ngài còn là nữ đồng chí nào coi trọng Cận Cận, lỡ coi trọng thì ."
"Cũng đúng." Mạnh tư lệnh im lặng một lát: "Manh Ngôn đầu gỗ, chỉ đưa đón thì ích gì, bây giờ còn Bắc Kinh, cô gái trẻ trung xinh như thể vui vẻ hẹn hò với một khúc gõ, ôi chao, lo c.h.ế.t mất."
Hà Lương nước trong bình truyền dịch cạn, lặng lẽ tìm y tá đến nước: "Ngài vẫn nên nghỉ ngơi , đợi Cận Cận về , nếu sẽ dọa sợ cô Diệp mất."