"Không là ." Trịnh Ái Quốc lo lắng : "Trước thứ sáu phỏng vấn xem xét xong hơn ba mươi hồ sơ, nếu cô thời gian, và tổ trưởng Ngô thể giúp cô xem xét phần của cô."
Ngô Thúy Bình cũng , chuyện , cô phục Diệp Thiển Hâm, cũng gật đầu : "Chúng sẽ sàng lọc mấy chục đưa cho cô xem, dù cũng một vốn là trộn ."
Diệp Thiển Hâm suy nghĩ một chút, gật đầu : "Vậy thì phiền các cô nhưng đợi bà nội xuất viện là thời gian , lúc đó sẽ tiếp tục chọn những hồ sơ còn ."
"Được."
Diệp Thiển Hâm vội vàng đến bệnh viện, chào tạm biệt câm găng tay xuống lâu.
Đến bệnh viện thì bà nội vẫn đang ngủ, Lưu Trân ở bên ngoài trông, thấy Diệp Thiển Hâm liên dậy: "Hâm Hâm, sáng nay một cảnh sát tên An Văn đến."
"Là đến hỏi tình hình của bà nội hôm đó ?”
"Ừ, tiên em ủ ấm tay , nghỉ một lát." Lưu Trân gật đầu, nhét cốc nước nóng trong tay tay Diệp Thiển Hâm: "Bà nội lúc đó cửa nhà khóa, bà vốn mở cửa, là họ gọi mấy tiếng bà mới mở cửa cho , đó liên bắt đầu đòi tiền, lúc chị vê đến nhà cũng thấy những lời ."
"Ngoài cảnh sát An Văn cũng hỏi bên hàng xóm, đều là lúc đó thấy tiếng Diệp Khánh An đòi tiền, Hâm Hâm, em xem đây tính là bằng chứng ?”
Diệp Thiển Hâm uống một ngụm nóng, ấm lên ít: "Không tính là bằng chứng xác thực hiệu lực nhưng cũng đủ để giam Diệp Khánh An một thời gian ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-130.html.]
"Còn một chuyện nữa." Lưu Trân : "Hôm nay chị vê nhà lấy quần áo sạch cho bà nội, ủy ban khu phố Lữ Mộng Nga gọi điện cho chúng ."
Sợ Lưu Trân lo lắng, Diệp Thiển Hâm với cô chuyện cô và Diệp Thư Quốc phóng hỏa.
Bà gọi điện gì?” "Chị đoán là để đỡ cho Diệp Khánh An, cũng trả lời bà , đợi em về hỏi em xem nên thế nào."
"Không cần để ý đến bà ..."
"Đồng chí Diệp, gọi điện cho cô." Người của phòng thông tin bệnh viện đột nhiên chạy tới.
Diệp Thiển Hâm còn kịp hỏi tình hình của bà nội thì gọi , đợi điện thoại mới là cảnh sát An Văn.
"Chúng nắm tình hình của Diệp Khánh An nhưng bằng chứng đủ, tuy nhiên mặc dù Diệp Khánh An lấy tiền nhưng gây tổn hại đến hại, xét đến quan hệ phận giữa ông và hại, nếu hại quyết định tha thứ thì quyết định của chúng là giam giữ hành chính hai mươi ngày, ngoài hiệu trưởng trường cấp hai cũng gọi điện đến, rằng quyết định sa thải Diệp Khánh An, đồng chí Diệp, cô đồng ý với kết quả xử lý của cả hai bên ?”
"Đồng ý."
Cô sớm đoán là giam giữ lâu nhưng thể khiến Diệp Khánh An mất mặt và mất việc, thể ông còn chỗ ở...
"Đồng chí Diệp, ngoài còn một chuyện nữa là Diệp Khánh An yêu cầu cô thể rút đơn kiện ông ở tòa án, ông đồng ý trả tiền cấp dưỡng..."
Nói đến đây, An Văn dừng một chút, dường như đang cân nhắc điều gì đó, một lúc mới hạ giọng, nghiêm túc : "Đồng chí Diệp, thể cô , tội bỏ rơi nếu cáo đồng ý đưa tiền thì lý do gì để giam giữ ông , vì xét về góc độ cá nhân, khuyên cô nên rút đơn kiện, như cô cũng thể tiết kiệm một chi phí.”