Đợi bà ngoài thấy Diệp Thiển Hâm, theo bản năng về phòng một bộ quần áo tươm tất hơn, đặc biệt là khi thấy chiếc áo khoác da cừu nhỏ xinh của cô, bà hận thể xông lên lột xuống.
"Cô đến đây gì?" Lữ Mộng Nga buông rổ tre xuống, như còn thể che một chút bùn đất dính .
Diệp Thiển Hâm mới khỏi nhà, tay xách một chiếc hộp gỗ, thấy Lữ Mộng Nga thì trái ngược với vẻ ngạo mạn thường ngày, nhàn nhạt bà : " đến để đưa đồ."
"Đưa đồ?" Lữ Mộng Nga hu một tiếng: "Đưa tiên thì còn thể cân nhắc nhận, chúng thèm đồ của bọn tư bản các ."
Diệp Thiển Hâm: "Không đưa cho bà, là đưa cho Diệp Khánh An, ông ở nhà ?”
Lữ Mộng Nga lập tức trong lời gì đó , mặc dù bà vẫn luôn đề phòng Diệp Khánh An tìm mấy đứa con của vợ nhưng mấy đứa con vẫn luôn hận c.h.ế.t Diệp Khánh An, thể đột nhiên đến đưa đồ chứ?
Lữ Mộng Nga: "Cô thể bụng như ? Bên trong đựng cái gì?"
"Là hai khối đá mica trắng mà ông vẫn luôn , là loại đá để chế tạo t.h.u.ố.c nhuộm." Diệp Thiển Hâm kiên nhãn giải thích cho bà .
Lại là đá, Lữ Mộng Nga chằm chằm chiếc hộp nhỏ, hận thể trực tiếp ném .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-122.html.]
Diệp Khánh An hai sở thích, một là vẽ tranh, vẽ cả đời danh đường, những năm đầu còn cố gắng đến tòa soạn báo để phỏng vấn, kết quả trực tiếp đuổi về, chỉ thể về trường dạy học.
Một sở thích nữa là nghiên cứu mấy viên đá vụn , trong nhà chất đống ít, ngày nào vê nhà cũng ôm ve xem, hoặc là dùng giấy nhám mài thành bột hoặc là dùng b.úa nhỏ đập nghiền nát, tóm là cả năm quan tâm đến chuyện nhà, tiền cũng mang về bao nhiêu, chỉ đá là chất đầy một rổ.
Mỗi Lữ Mộng Nga công việc nhà hành hạ đến c.h.ế.t sống , đều hận thể đập nát mấy viên đá của Diệp Khánh An, tất nhiên với tính khí của bà , cũng thực sự đập nhưng Diệp Khánh An vẫn sửa. Lữ Mộng Nga định mở miệng mắng , đột nhiên nhớ điều gì đó: "Thứ thể bán tiền ? Hai viên đá vụn còn đáng để cô đích mang đến đây ?"
Đá mica trắng là loại đá sử dụng phổ biến nhất để chế tạo t.h.u.ố.c nhuộm màu trắng, loại đá quý, nhưng ở thời đại , vì khó mua nên dù tiền cũng ít khi tìm .
Diệp Thiển Hâm thật: "Không đáng tiền nhưng Diệp Khánh An thấy chắc Sẽ vui."
"Vui?2" Lữ Mộng Nga tron tròn mắt, cảnh giác Diệp Thien Hâm: "Tên khốn nạn Diệp Khánh An lén lút gặp mặt các !"
"Không ." Diệp Thiển Hâm xong, đúng lúc sang chỗ khác, thế nào cũng thấy chột .
"Cô coi là đồ ngốc để lừa ? Không gặp mặt thì cô thể chạy đến đây đưa đá cho ông ?”
Lửa giận trong lòng Lữ Mộng Nga bùng lên, từ khi Diệp Khánh An ly hôn, bà vẫn luôn đề phòng Diệp Khánh An gặp mấy đứa con của vợ , mặc dù Diệp Khánh An hứa mặt là gặp nhưng dù cũng là con ruột, bà tin Diệp Khánh An từng gặp một nào.
Hơn nữa những năm đầu cách mạng, tiền bạc của vợ chông Tống Phượng Chi ở nhà cũ nhà họ Diệp đều nộp hết, cả nhà lấy tiên ở để thuê nhà và ăn cơm, lúc đó Lữ Mộng Nga nghi ngờ là Diệp Khánh An âm thầm tiếp tế cho họ.