Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:49:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Kiếp , ước mơ lớn nhất của cô là Học viện mỹ thuật quốc gia, cho dù bây giờ vẫn khôi phục kỳ thi tuyển sinh đại học, cô thể học một thời gian, cũng thể chuẩn .

"Cảm ơn đoàn trưởng Phùng." Diệp Thiển Hâm : "Vậy vê xem liên hoan , đoàn trưởng Phùng, lát nữa gặp ."

Khi cô trở về chỗ ngôi, Mạnh Ngôn một lân nữa dậy nhường chỗ cho cô.

"Cảm ơn liên trưởng Mạnh." Diệp Thiển Hâm nhỏ giọng .

Mạnh Ngôn đáp , chỉ cô, đó đầu về sân khấu.

Diệp Thiển Hâm hiểu đang nghĩ gì, dứt khoát cũng xem chương trình, cũng là một tiết mục ngôn ngữ, kể về một tiểu phẩm phỏng vấn diễn viên điện ảnh đây, nhanh Diệp Thiển Hâm thu hút .

Liên hoan kết thúc trong một điệu múa mừng vui khác, theo dòng xung quanh dần thưa thớt, Diệp Thiển Hâm mới dậy vươn vai.

Mạnh Ngôn: "Xem mệt rôi ?"

Diệp Thiển Hâm đột nhiên khựng , lúc mới nhận Mạnh Ngôn vẫn còn ở đây: "Không mật, chỉ là duỗi chân tay thôi, đây là đầu tiên xem liên hoan, mấy tiết mục hôm nay đều , còn thấy hai tiếng trôi qua nhanh nữa."

"Lão Mạnh-"

Ở ngoài cửa phòng biểu diễn, Phùng Khinh Ca vẫy tay gọi hai họ qua.

Hai đến cửa, Diệp Thiển Hâm mới phát hiện bên ngoài trời tối đen, Mạnh Ngôn Diệp Thiển Hâm.

"Đưa em về?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-110.html.]

Thực Diệp Thiển Hâm động lòng nhưng nghĩ đến chiếc xe đạp Thượng Hải mới tinh của , cô lắc đầu: "Không cần , tự đạp xe về là ."

"Muộn quá an ." Giọng điệu Mạnh Ngôn chút kiên quyết: "Dem xe đạp để ở đây, ngày mai bảo Tiểu Triệu mang đến cho em."

Dừng một chút, Mạnh Ngôn gọi Tiểu Triệu : "Ngay mai nhiệm vụ, cùng lão Phùng vê quân khu, lát nữa chỉ thể để Tiểu Triệu lái xe của đưa em về." "Nhiệm vụ... là Tây Nam ?" Trong lòng Diệp Thiển Hâm hãng một nhịp.

"Không , về Bắc Kinh."

"Phải lâu ?" Diệp Thiển Hâm vô thức hỏi tiếp.

Ánh mắt Mạnh Ngôn dịu dàng xuống: "Sẽ sớm , đó hẳn là sẽ ở quân khu thành phố chúng một thời gian dài."

Diệp Thiển Hâm lập tức yên tâm, chỉ cần đợi đến lúc chiến trường Tây Nam thì nhắc nhở một tiếng, kiếp Mạnh Ngôn hẳn sẽ thương nặng như nữa.

Hiểu tình hình, Diệp Thiển Hâm vui vẻ chào hỏi Tiểu Triệu chạy tới: "Đồng chí Tiểu Triệu, lâu rôi gặp."

Tiểu Triệu tất nhiên còn nhớ cô, nghiêm chào, hi hì: "Đồng chí Diệp, lúc nãy cũng ở trong phòng biểu diễn, cô thật lợi hại, đến cả quần áo cũng vẽ..

"Đồ ngốc." Phùng Khinh Ca vỗ đầu Tiểu Triệu: "Đó gọi là thiết kế."

"Ồ ồ ồ, giống ..."

Mạnh Ngôn đợi Diệp Thiển Hâm và Tiểu Triệu lên xe mới rời cùng Phùng Khinh Ca, Phùng Khinh Ca ném bộ trang phục biểu diễn lên ghế, hiểu mà phàn nàn: " , chuyện khác thì , đến chuyện phụ nữ chậm hiểu thế, hôm nay là cơ hội như , thẳng ?"

Mạnh Ngôn nhíu mày : "Nói gì?"

"Anh gì cơ?" Phùng Khinh Ca tức đến bật : " tạo cho cơ hội như mà, lão Mạnh giờ tiếp xúc với phụ nữ, chuyện của khác thì càng quan tâm, đến chuyện của đồng chí Diệp chủ động như , còn ý gì ?"

 

 

Loading...