Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:49:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Cha đừng thế với chị Thiển Hâm, thể chị chỉ ngang qua đây, mượn tạm bãi đỗ xe." Diệp Xuân Yến bụng chủ động Diệp Thiển Hâm: "Chị Thiển Hâm, giữa hai chỉ là hiểu lâm thôi, hơn nữa, đứa con gái nào mà thực sự trách cha chứ."

"Hừ, ai cũng lương thiện như cô."

Diệp Thiển Hâm lạnh lùng hai cha con họ diễn trò, ý định giải thích.

"Tít-" một tiếng xe khách vang lên, học sinh trường cấp hai hai trong thành phố biểu diễn thơ đến.

"Bọn tao còn việc quan trọng , sẽ tính sổ với mày." Diệp Khánh An buông một câu, kéo Diệp Xuân Yến tới.

Lần mười mấy học sinh đến thơ, giáo viên theo là hiệu trưởng và hai chủ nhiệm khối.

"Hiệu trưởng chờ một chút." Diệp Khánh An tới, : " đến để cổ vũ cho cuộc thi thơ của trường , đến sớm một lúc ."

Hiệu trưởng và hai chủ nhiệm khối : "Vị là..."

" là Diệp Khánh An." Ông chủ động tự giới thiệu.

Nhìn ánh mắt vẫn còn mơ hồ của hiệu trưởng, chủ nhiệm khối nổi nữa: "Khu khụ, là một giáo viên lâu năm dạy mỹ thuật ở lớp bảy của trường chúng ."

"... Ữm, vẻ ấn tượng." hiệu trưởng vẫn hiểu lắm: "Thầy Diệp cũng đến đây gì? Người bên cạnh thầy là ai?"

"Đây là con gái , chúng cùng đến cổ vũ cho các em học sinh, thôi hiệu trưởng, bên ngoài lạnh lắm, đừng để các em học sinh lạnh."

Nhìn Diệp Khánh An tự nhiên như quen từ một bước, hiệu trưởng cau mày.

"Chỗ bên trong đều cố định, báo thì , nếu thầy Diệp lòng như thì cổ vũ ở bên ngoài cũng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-105.html.]

Hiệu trưởng xong, trực tiếp vòng qua Diệp Khánh An, hai chủ nhiệm khối theo che miệng thì thâm điều gì đó, ánh mắt đầy chế giễu ngừng về phía Diệp Khánh An. Diệp Thiển Ham ở cách đó xa xem xong cảnh thì thấy Trịnh Ái Quốc cũng đến.

"Tổ trưởng Diệp, nhờ phúc của cô mà mới đến đây." Trịnh Ái Quốc giơ vé cửa tay: "Đi thôi, chúng ."

Diệp Thiển Hâm thu hồi ánh mắt, để nhân viên kiểm tra vé : " là phó tổ trưởng, đừng gán bừa chức vụ."

"Giống cả thôi, ở trong xưởng ."

Thái độ nịnh nọt của Trịnh Ái Quốc khiến Diệp Thiển Hâm cau mày cửa trong: " hàng ba ghế mười hai, thì ?"

Trịnh Ái Quốc: " là hàng sáu ghế hai, cách xa thế ?"

Trong lòng Diệp Thiển Hâm thoải mái hơn nhiều, may mà cùng , nếu thì lải nhải cả một buổi tối.

"Có lẽ là đoàn trưởng Phùng tùy tiện lấy."

Nói xong Diệp Thiển Hâm liền vòng qua chỗ , cam vé đến hàng thứ ba, chỗ của cô ở giữa chếch ve bên , bên trái hai bà cụ lớn tuổi , trang phục còn đeo cả thẻ tên, hẳn cũng là mời đến giống như cô.

Bên vẫn còn trống, Diệp Thiển Hâm xuống, đó đặt túi xách sang bên cạnh, chỉnh mái tóc gió thổi rối.

Cô cúi đầu chỉnh tóc mai, ánh mắt liếc thấy bộ quân phục màu xanh lục bên cạnh, vội vàng : "Đồng chí, chỉ đặt cái túi , đợi một chút."

"Đồng chí Diệp Thiển Hâm?”

Là Mạnh Ngôn.

Diệp Thiển Hâm sửng sốt, vẫn nhanh ch.óng cầm túi xách treo ở phía ghế của : "Liên trưởng Mạnh? Thật khéo, chúng cùng ."

 

 

Loading...