"Mày gì thế?" Diệp Khánh An nhạy bén phát hiện điều bất thường.
Mặc dù ông quan tâm đến đứa con gái nhưng một cha con gái như , khiến ông cảm giác như phẩm giá của chà đạp.
"Diệp Thiển Hâm, mày thành mà thăm cha , là quá coi trọng lớn trong nhà ." Diệp Khánh An .
bất kể Diệp Khánh An thế nào, Diệp Thiển Hâm cũng hề lay động, thậm chí còn thèm chuyện với họ, khóe miệng nở một nụ chế giễu, bỏ .
"... Mày điếc mù ?" Trong lòng Diệp Khánh An như lửa đốt, bực bội: "Diệp Thiển Hâm!"
Bất kể ông gọi thế nào, bước chân của Diệp Thiển Hâm vẫn vững vàng, ý định đầu .
Diệp Xuân Yến đuổi theo, chặn mặt Diệp Thiển Hâm: "Chị Thiển Hâm, cha chuyện với chị mà chị giả vờ thấy thế."
" thấy ." Diệp Thiển Hâm : "Chỉ là lười trả lời thôi."
Diệp Xuân Yến: “...
Diệp Khánh An vội vã đuổi theo, chỉ mũi Diệp Thiển Hâm: "Đứa vong ơn bạc nghĩa, mày....
Diệp Thiển Hâm khẩy ông , dường như để tâm đến việc chỉ trỏ như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-104.html.]
Diệp Xuân Yến phản ứng , vội vàng kéo ông : "Cha, đây là đài truyên hình thành phố, lát nữa lãnh đạo còn đến xem buổi biểu diễn, ở đây mà hét lớn sẽ đuổi đấy."
Giọng của Diệp Khánh An đột ngột dừng , nghiến răng nghiến lợi nhưng trong lòng như chặn , khó chịu vô cùng.
Diệp Thiển Hâm lộ vẻ thất vọng, thực cô cũng khá xem cảnh Diệp Khánh An bảo vệ lôi , Diệp Khánh An là coi trọng sĩ diện, ngày mai tức giận đến mức nhảy lầu. "Đừng cản đường, ." Diệp Thiển Hâm Diệp Xuân Yến.
"Mày ?" Diệp Khánh An thở hổn hển chế giễu: "Một công nhân dệt như mày mà cũng đây ? Đừng mơ mộng hão huyền."
Diệp Thiển Hâm liếc khớp ngón tay tím tái vì lạnh của hai họ: "Vậy hai đến đây để , chẳng lẽ là để xổm bên ngoài..."
Cô một nửa, về phía thùng rác xa: " hiểu , hôm nay ở đây đông , hai xổm bên ngoài chờ nhặt rác , một đàn ông năm mươi tuổi mà còn nhặt rác nuôi con, ông cũng khá chí tiến thủ đấy."
"..." Lời phản bác của Diệp Xuân Yến nghẹn ở cổ họng, nên lời.
Diệp Khánh An giáo viên mỹ thuật mấy chục năm, từng bình chọn là giáo viên tiên tiến, cũng chức vụ gì khác, lương ít đến đáng thương nhưng bản ông chí tiến thủ, còn tự cho là thanh cao thoát tục.
"Nói bậy!"
Diệp Khánh An hét lên, bảo vệ lúc nãy , ánh mắt cảnh giác, ông tức giận nắm c.h.ặ.t t.a.y nhưng dám lớn nữa, chỉ nhỏ: "Miệng lưỡi độc ác như , sớm muộn gì cũng gặp báo ứng."
Dừng một chút, Diệp Khánh An cam lòng bãi đỗ xe: "Bà nội mày lấy tiền mua xe đạp cho mày, mày đến đây rốt cuộc gì, tin gì nên phá hoại ?"
"Ông tự cho là trung tâm vũ trụ ?" Diệp Thiển Hâm : "Ai rảnh mà quan tâm đến hai nhặt rác, còn nữa, rảnh thì nhặt thêm mấy tờ báo về , xong cũng thể đem bán lấy tiền."