Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:49:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Diệp Khánh An để tâm, dù từ nhỏ Diệp Xuân Yến ngoan ngoãn, chỉ cân khuyên bảo một chút là .

Diệp Xuân Yến chút tức giận: " năm ngoái cha cũng như , con chỉ một bộ quần áo mới thôi mà."

"Biết sắp đoàn văn công nên bắt đầu giở tính tiểu thư ?" Diệp Khánh An chút hài lòng, mắng Diệp Xuân Yến một câu vỗ vai cô an ủi: "Con gái ngoan, con cố chịu thêm một chút nữa, nhà sẽ ngày tươi sáng.

Diệp Xuân Yến lạnh đến mức rụt cổ, cúi đầu, nghĩ rằng khi nào việc , tháng lương đầu tiên sẽ mua một bộ quần áo mới.

"Ting ting." một tiếng, âm thanh quen thuộc đột nhiên vang lên ở xa.

"Chú ơi, ơn mở rào giúp cháu."

Ở bãi đỗ xe bên ngoài đài truyền hình, Diệp Thiển Hâm đang đạp xe chuyện với bảo vệ.

Hôm nay cô mặc một chiếc quân ống loe rộng rãi, từ xa thấy đôi chân dài miên man, chiếc áo khoác da màu trắng gọn gàng sạch sẽ, quan trọng nhất là trông ấm áp và chắn gió.

Diệp Xuân Yến nhận ngay đó là Diệp Thiển Hâm: "Cha, cha kìa, đó là chị Thiển Hâm”"

Theo tay Diệp Xuân Yến chỉ, Diệp Khánh An ngẩng đầu .

Diệp Thiển Hâm xuống xe, hai tay đẩy chiếc xe đạp, chiếc xe sạch sẽ như mới, lớp sơn màu xi măng sáng bóng, trông như mới mua lâu, ngay cả chiếc giỏ màu trắng phía cũng một chút bụi bẩn nào.

"Mẹ còn tiền mua xe đạp cho cô ?" Diệp Khánh An vô thức lẩm bẩm một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-103.html.]

Ông nhớ chính phủ chỉ trả nhà, để thể ở , họ sửa sang nhà, đáng lẽ là hết tiên , còn giấu đồ trang sức gì đó?

Diệp Khánh An đang tính toán trong lòng, Diệp Xuân Yến bên cạnh cũng chua xót từ lâu. Chiếc áo khoác da nhỏ thật , nhỏ nhắn tinh xảo, còn chắn gió giữ ấm, nếu mặc lên , chắc chắn sẽ tôn vóc dáng của cô lên hơn, hơn nữa gió cũng lùa , chắc chắn sẽ lạnh chút nào.

Ở nông thôn, vải vóc trong cửa hàng lương thực, phiếu vải ở huyện còn khan hiếm hơn cả phiếu lương thực nhưng những năm khi nhà họ Diệp xảy chuyện, ông bà nội đều thương cô cháu gái út , phiếu vải là may quần áo cho cô, chỉ chiếc áo khoác chắn gió bằng da cừu phiếu cũng mua .

Diệp Thiển Hâm còn nhớ vì miếng da cừu ông nội để đây chỉ đủ để cô và chị hai may một chiếc áo khoác, cả vì chuyện mà giận mấy ngày, mãi đến khi bà nội lấy phần vải thừa còn may cho một chiếc ví, cả mới vui vẻ trở .

"Đồng chí, đồng chí phiếu ?" Bảo vệ ở bãi đỗ xe hỏi.

"Có." Diệp Thiển Hâm đưa tờ phiếu mà Phùng Khinh Ca đưa cho.

"Khách mời?" Bảo vệ kiểm tra xong, lộ vẻ kinh ngạc: "Đồng chí, đồng chí đỗ cái chòi nhỏ bên trong , đừng để lát nữa trời mưa ướt."

"Vâng, cảm ơn chú."

Cô khóa xe đạp, nhét chìa khóa túi, bước khỏi bãi đỗ xe thì gọi cô từ phía .

"Tao bây giờ mày đang ở nhà máy dệt len?"

Giọng của đàn ông the thé, trong đầu Diệp Thiển Hâm lập tức hiện lên hình ảnh gần như mờ nhạt của Diệp Khánh An.

Quay đầu , Diệp Thiển Hâm liếc hai cha con họ, trong ánh mắt đó sự mong đợi cũng sự oán hận, bình thản pha chút kiêu ngạo bẩm sinh, giống như đang một xa lạ đáng kể.

 

 

Loading...