Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:05:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Coi như họng s-úng để sai khiến, bản thì đằng trục lợi, giờ xảy chuyện đẩy hết lên đầu , coi như thằng ngốc chắc, Ninh Tiêu Tiêu cô giỏi thật đấy."

 

“Đại đội trưởng, chính là Ngô Chí Cương, chính cũng thừa nhận là nước tiểu của ."

 

Ninh Tiêu Tiêu một mặt tiếp tục chỉ trích Ngô Chí Cương, một mặt hiệu cho Hạ Chí Bằng bảo giúp .

 

Hạ Chí Bằng ngu, coi như thấy.

 

Trương Đại Vi hết kiên nhẫn, rút chân .

 

“Thôi đủ , im hết , bất kể là ai trong hai , đều giao cho đồng chí công an xử lý, ngày nào cũng gây chuyện, thật ảnh hưởng đến vụ thu hoạch mùa thu của đội chúng ."

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy màn kịch “chó c.ắ.n ch.ó" thật là đặc sắc.

 

Quả nhiên con đều ích kỷ, đụng chạm đến lợi ích của bản là lật mặt ngay lập tức, căn bản mấy ai giống như những vai phụ b-ia đỡ đ-ạn não tàn trong mấy bộ phim truyền hình, tình nguyện gánh tội cho nữ chính thích.

 

Ngô Chí Cương bây giờ hận ch-ết Ninh Tiêu Tiêu , đây là kéo cả xuống nước, đến đồn công an luôn mang cái cho khác.

 

Đại đội trưởng khi định đoạt chuyện liền sai canh giữ Ninh Tiêu Tiêu, cái hũ đựng nước tiểu cũng trông coi cẩn thận, đồng thời phái tìm đồng chí công an.

 

Có đồng chí công an đang việc gần đó nên đến nhanh, Ninh Tịch Nguyệt phát hiện một trong các đồng chí công an đến chính là đồng chí Tôn, gửi thư khen ngợi cho cô.

 

Đại đội trưởng thấy gương mặt quen thuộc trong những đến thì yên tâm hơn một chút.

 

Đồng chí công an đến liền tìm hiểu tình hình, khi hỏi đến hướng của nước tiểu trong hũ, Ninh Tịch Nguyệt nhanh ch.óng lên tiếng khi Ninh Tiêu Tiêu kịp mở miệng.

 

Vẻ mặt đầy hối .

 

“Đồng chí, thật sự là ngại quá, thấy cô định đổ đồ hộp đống thịt của nên mới tức giận, tuy ngăn cản cô việc , nhưng cứ nghĩ đến việc dầu và thịt đó mà đổ đồ hộp hoa quả thì chẳng sẽ biến vị , thế là giận quá mất khôn, đem cả hũ đồ hộp đổ hết miệng cô , cho cô ăn cho thỏa thuê."

 

Nói đến đây, vẻ mặt Ninh Tịch Nguyệt trở nên phẫn nộ và thể tin nổi:

 

ai mà ngờ cô độc ác đến , đựng nước tiểu trong hũ đồ hộp hoa quả, thật là ghê tởm, chuyện mà để chúng ăn thì thế nào, cô rõ ràng thấy chia tóp mỡ cho các đồng chí khác ăn mà vẫn như , lòng thật là xa tột cùng."

 

Trần Diệp Sơ :

 

, đồng chí, thể chứng."

 

Lưu Dao cũng tương tự:

 

chứng kiến bộ quá trình, thể chứng rõ nhất, những gì đồng chí Ninh Tịch Nguyệt đều là sự thật."

 

Cuối cùng, trong khu thanh niên tri thức đều chứng, Ngô Chí Cương càng cực lực chèn ép, vốn dĩ cũng là sự thật, khiến Ninh Tiêu Tiêu cách nào phản bác .

 

Một chuyện nhỏ như , đồng chí công an dày dạn kinh nghiệm chỉ cần tìm hiểu một chút là hiểu rõ ngay, trong lòng nhận định.

 

Chương 72 Giấu tên giấu tích

 

Ngô Chí Cương đồng chí cảnh sát giáo huấn một trận, chỉ như thôi cũng khiến sợ mất mật , một tiếng rắm cũng dám thả, cúi đầu , đó lặng lẽ sang một bên.

 

Ninh Tiêu Tiêu vì cố ý phá hoại tài sản của khác thành nên đồng chí công an cảnh cáo, xét thấy tính chất tồi tệ, gây phẫn nộ trong quần chúng, nghi vấn tuyên truyền tư tưởng đúng đắn nên xử phạt hành chính giam giữ mười ngày.

 

Đồng chí công an đang bàn giao với đại đội trưởng.

 

Nghe bắt đến đồn công an giam giữ mười ngày, bầu trời của Ninh Tiêu Tiêu như sụp đổ, cô đờ đẫn bệt đất, miệng cứ lẩm bẩm điều gì đó.

 

Ninh Tịch Nguyệt gần chăm chú lắng , cuối cùng cũng thấy vài câu lầm bầm của cô .

 

“Không, nên như ..."

 

“Trong mơ như ..."

 

“Đồ của , ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-86.html.]

Bạn đây ..."

 

Ninh Tiêu Tiêu lẩm bẩm, cúi đầu sốt sắng xoay xoay chiếc vòng tay đang đeo, còn đ-ập vỗ, cuối cùng tháo vòng tay đặt ng-ực, lẩm bẩm như ma nhập.

 

“Không , nhất định là , nhất định là thật..."

 

“Giấc mơ nhất định là thật."

 

Lẩm bẩm xong liền nhắm mắt , mặt mang theo nụ tuyệt vời và say mê.

 

Những khác Ninh Tiêu Tiêu , tưởng cô kích động nên chút bình thường.

 

Chỉ Ninh Tịch Nguyệt chuyện gì đang xảy , thấy những lời điên khùng của Ninh Tiêu Tiêu, trong lòng vui như mở hội.

 

Giấu tên giấu tích.

 

Ninh Tiêu Tiêu còn bàn tay vàng mà cô hằng mong ước “sảy thai" , biến thành chất dinh dưỡng cho hệ thống nhà cô , nếu Quy t.ử nhà cô thể vệ sinh như rùa thật, chừng còn thể thải cho Ninh Tiêu Tiêu một đống phế liệu.

 

Hai giấc mơ phi thường còn của Ninh Tiêu Tiêu định sẵn sẽ trở thành giấc mơ cả đời, v-ĩnh vi-ễn bao giờ thành hiện thực.

 

Ninh Tịch Nguyệt dùng ý thức trêu chọc hệ thống:

 

“Thống t.ử, xem, khối năng lượng mà mi hấp thu một phát điên đấy."

 

Rùa nhỏ từ chối gánh tội:

 

“Không, đó là do ký chủ ép điên đấy chứ, chỉ là một con rùa công cụ phục vụ ký chủ thôi."

 

Ninh Tịch Nguyệt tiếp tục “tẩy não" (CPU):

 

“Đừng khách khí, mi hấp thu năng lượng thì cũng một nửa công lao của mi, mi dám mi hấp thu năng lượng ?"

 

Quy t.ử:

 

...

 

Không ký chủ là một cao thủ PUA.

 

Ninh Tịch Nguyệt đùa giỡn một chút lạnh lùng về phía Ninh Tiêu Tiêu.

 

So với cái mạng b-ia đỡ đ-ạn của cả gia đình nguyên chủ, việc Ninh Tiêu Tiêu uống nước tiểu và giam giữ mười ngày đều là chuyện nhỏ.

 

Không vội, cứ thong thả, để cô “bay màu" ngay lập tức thì hời cho cô quá, dù cũng cho Ninh Tiêu Tiêu cả thể xác lẫn tâm hồn đều yên để trả nợ.

 

Đương nhiên Ninh Tịch Nguyệt sẽ bẩn tay , cô là kế thừa của chủ nghĩa xã hội mà.

 

Trần Diệp Sơ thấy bộ dạng t.h.ả.m hại hiện giờ của Ninh Tiêu Tiêu, trong lòng vô cùng sảng khoái.

 

Xem hành hạ Ninh Tiêu Tiêu nhiều hơn mới , cũng hành hạ Hạ Chí Bằng một chút, để xả cơn giận ở kiếp , thể cứ thế mà bỏ qua , “hành" một chút cho khỏe .

 

Hạ Chí Bằng đang cách đó xa đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh, theo bản năng rùng một cái.

 

Vương Manh Manh nghi hoặc , vốn định hỏi han, nhớ tới lời Trần Diệp Sơ lúc , lặng lẽ lùi mấy bước mới hỏi:

 

“Anh Chí Bằng, ?"

 

Hạ Chí Bằng cảm giác đó:

 

“Không , chắc là đêm khuya lạnh thôi."

 

Anh thấy một tia ghét bỏ của Vương Manh Manh dành cho , cũng Vương Manh Manh vẫn còn để tâm đến câu hôi miệng của Trần Diệp Sơ.

 

Hạ Chí Bằng lúc thậm chí còn chút cảm động vì Vương Manh Manh quan tâm , mặt nở nụ dịu dàng về phía Vương Manh Manh vài bước.

 

 

Loading...