Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 580

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:36:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ký chủ, trong lúc cô tắm, bên ngoài lượt dì Trương, dì Lý, dì Lưu, dì Triệu, dì Tiền, thím Thu Cúc..."

 

“Dừng, trọng điểm ."

 

“Hầu hết các dì các thím quen thiết với cô đều đến cổng khu nhà tri thức.

 

Đa là đến để rủ cô sang tán gẫu và ăn cơm, một ít nhờ cô khám bệnh, còn vài thì hỏi thăm tình hình các trường đại học.

 

Thấy phòng tắt đèn, họ gọi thử một tiếng ."

 

Hệ thống đầy hứng thú :

 

“Ký chủ, nhân duyên của cô vẫn như xưa, ngày mai cô sẽ thấy chán ."

 

“Đây chính là đãi ngộ dành cho 'phượng hoàng vàng' bay từ núi rừng đấy.

 

Cậu tin , nếu Trương Kiến Quốc mà về thì cửa nhà cũng dẫm nát cho mà xem.

 

Tuy địa phương, nhưng dù cũng là từng thanh niên tri thức ở đây, các xã viên vẫn đối đãi với như 'phượng hoàng vàng' .

 

Tất nhiên, cũng một phần vì ăn ở nữa!"

 

Ninh Tịch Nguyệt xong cũng quên tự khen thêm một câu, kiêu hãnh đầu, leo lên giường ngủ.

 

Sáng mùa hè trời sáng sớm, năm giờ sáng trời bắt đầu tờ mờ, phía chân trời ẩn hiện sắc đỏ.

 

Ninh Tịch Nguyệt một giấc ngủ ngon.

 

Nghe tiếng gà gáy bên ngoài, năm giờ cô cũng thuận thế thức dậy vệ sinh cá nhân.

 

Đã hẹn sáu rưỡi sang nhà thím Dương Liễu ăn sáng, cô định tập một bài Thái Cực Quyền khi .

 

Nào ngờ mới khởi thế, đội trưởng chắp tay lưng, thong thả tới ngoài khu nhà tri thức gọi:

 

“Nguyệt , dậy đấy hả, đúng lúc lắm, , theo chú về ăn sáng thôi!"

 

Ninh Tịch Nguyệt đồng hồ, mới năm rưỡi, cô khổ một tiếng đầy bất lực.

 

Thím Dương Liễu đây là sợ cô sang ăn cơm nên đặc biệt phái đội trưởng sang gọi đấy .

 

“Vâng, chú đội trưởng, con đây."

 

Ninh Tịch Nguyệt xách một túi lê hoàng quan hái trong gian ngoài, khóa cửa lớn theo đội trưởng về nhà ông, trò chuyện.

 

Đội trưởng giống như những bậc tiền bối bình thường khác, quan tâm hỏi han việc học:

 

“Nguyệt , ở trường thế nào, mệt lắm cháu?"

 

“Chú ơi, cũng ạ, nhưng ở trường tụi con thì bắt buộc mệt một chút.

 

Đi học mệt một chút thì lúc nghiệp mới tiền đồ hơn .

 

Các bạn trong trường con ai nấy đều nỗ lực kinh khủng, con cũng cố gắng mới rớt phía ."

 

Đội trưởng hớn hở vuốt râu :

 

“Đầu óc cái Nguyệt vẫn luôn sáng suốt và nhanh nhạy như .

 

Chú chẳng phục gì, chỉ phục cái cách cháu suy nghĩ thấu đáo thôi.

 

Bất cứ việc gì cháu nhất định sẽ thành công, tiền đồ giới hạn !"

 

Ninh Tịch Nguyệt chắp tay đáp:

 

“Vậy con xin nhận lời chúc của chú ạ.

 

Đợi sự nghiệp thành đạt, con sẽ mời chú uống r-ượu Mao Đài."

 

“Haha, cái đứa nhỏ , Mao Đài gì chứ, chú chỉ uống r-ượu cháu tự nấu thôi, thím cháu là thích nhất r-ượu cháu nấu đấy."

 

Đội trưởng thì rạng rỡ, tâm trạng cực kỳ :

 

“Hũ r-ượu hôm qua cháu mang sang, tối qua thím cháu rót một chén uống thử , uống khen tay nghề cháu lợi hại lắm đấy."

 

“Thím thích là ạ..."

 

Trò chuyện một hồi đến nhà đội trưởng, thím Dương Liễu đang ngóng ở cửa, thấy hai về liền hớn hở chạy tới nắm tay Ninh Tịch Nguyệt dắt trong.

 

“Thím rán quẩy với bánh kếp hành giống như ở tiệm cơm quốc doanh , thơm phức luôn, mau ăn ."

 

“Thím vất vả quá, con đây ngửi thấy mùi thơm , thơm thật ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-580.html.]

 

Ninh Tịch Nguyệt đưa túi lê cho thím Dương Liễu:

 

“Thím ơi, con chút lê mang sang biếu thím ăn thử."

 

“Kìa, khách sáo quá, hôm qua mới mang r-ượu, hôm nay mang lê, đứa nhỏ tiêu tốn quá ."

 

Thím Dương Liễu đẩy túi lê .

 

“Không tốn kém gì ạ, chút lòng thành thôi, thím cầm lấy , cây nhà lá vườn cả mà."

 

Ninh Tịch Nguyệt đẩy .

 

Đội trưởng lên tiếng:

 

“Cháu nó mang biếu thì bà cứ nhận , ăn sáng thôi."

 

Thím Dương Liễu bấy giờ mới từ chối nữa, dẫn Ninh Tịch Nguyệt trong nhà.

 

Bữa sáng bày sẵn bàn, một chậu cháo khoai lang, một đĩa trứng vịt muối, một cái rổ đựng bánh kếp hành và quẩy, còn cả dưa muối xào thịt hun khói, thịnh soạn.

 

Sau khi Ninh Tịch Nguyệt xuống, thím Dương Liễu cứ luôn miệng giục cô ăn.

 

“Thím cứ kệ con, con tự nhiên lắm, khách sáo ạ."

 

“Được, cứ coi như nhà , ăn gì thì cứ lấy, thím tiếp cháu nữa nhé."

 

Một bữa sáng diễn vui vẻ, thoải mái.

 

Trò chuyện một lát, Ninh Tịch Nguyệt thấy con Tiểu Bạch của Trần Diệp Sơ vẫy đuôi đến bát của nó ăn cơm.

 

Ninh Tịch Nguyệt nhớ đây Trần Diệp Sơ còn tìm cơ hội đưa Tiểu Bạch lên Bắc Kinh, cô về, là giúp cô mang luôn cho xong.

 

Ninh Tịch Nguyệt thuận miệng đề cập chuyện với đội trưởng và thím Dương Liễu.

 

Đội trưởng hai cô gái ở cùng một nơi, là bạn nên gật đầu đồng ý, bảo lúc nào cô thì cứ qua dắt ch.ó là .

 

Ninh Tịch Nguyệt hiểu chuyện tiếp:

 

“Vâng ạ, khi nào Tiểu Bạch đến nơi con sẽ bảo Diệp Sơ thư về cho hai .

 

Hai nuôi nó bấy lâu nay, tin nó bình an cũng sẽ yên tâm hơn."

 

“Cái Nguyệt tâm quá."

 

Đội trưởng gật đầu.

 

Ninh Tịch Nguyệt trời sáng hẳn, liền dậy cáo từ:

 

“Cũng còn sớm nữa, con phiền chú thím nữa ạ.

 

Con định trạm y tế của đội dạo một vòng.

 

Con cảm ơn chú thím vì bữa sáng hôm nay nhé."

 

“Cảm ơn gì chứ, cháu .

 

Tú Tú nghỉ hè về là cứ ở suốt trong trạm y tế giúp việc đấy, cháu đó xem , hai đứa trò chuyện với ."

 

Thím Dương Liễu xong liền cùng đội trưởng tiễn Ninh Tịch Nguyệt tận cửa.

 

Ninh Tịch Nguyệt chắp tay lưng, lượn lờ một vòng khắp đội, gặp nhiều chào hỏi, đó hướng về phía trạm y tế.

 

Đến để trò chuyện là điều thể, bởi vì dọc đường cô gặp mấy vị thím nhờ cô khám bệnh.

 

Thế là Ninh Tịch Nguyệt dắt theo các dì các thím cùng về phía trạm y tế.

 

Đến nơi, cô hỏi thăm Tú Tú vài câu.

 

Sau đó cô một nhóm các bà các thím vây quanh nhờ khám bệnh bốc thu-ốc.

 

Lý Tú Tú mỉm , vội vàng giúp Ninh Tịch Nguyệt một tay, giống hệt như hồi hai cùng việc, phối hợp cực kỳ ăn ý.

 

Chẳng mấy chốc các dì các thím bốc xong thu-ốc th-ảo d-ược, nhưng họ về ngay mà cứ trạm y tế tán gẫu như thường lệ.

 

Cả một buổi sáng trôi qua trong những câu chuyện bát quái của các dì các thím.

 

Phải là về đội Đại Liễu thật sự vui, đến cũng thể tám chuyện một lúc, hơn nữa còn bao giờ tay về.

 

Nhà cho cái dưa, nhà cho ít rau, đến bữa mời cơm, về khu nhà tri thức còn thể vuốt ve Tiểu Hôi.

 

 

Loading...