Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 578

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:36:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Công sự bàn bạc cũng hòm hòm, tiếp tục chuyện phiếm nữa mà chuyển sang ăn uống, tán gẫu, tận hưởng phút giây thư giãn, vẽ viễn cảnh tương lai và hỏi han về việc học tập của .”

 

Ăn uống xong xuôi, ai về nhà nấy để đ-ánh một giấc thật ngon.

 

Sau khi về nhà, Ninh Tịch Nguyệt hiếm khi lao thu-ốc chế tạo mỹ phẩm dưỡng da ngay mà tắm rửa xong là lăn ngủ thẳng cẳng.

 

Bởi vì sáng sớm mai cô mua vé tàu hỏa để về đội Đại Liễu.

 

hề báo cho ai, chỉ đến lúc chuẩn khởi hành mới tin cho nhà .

 

Mọi trong nhà cũng phản đối gì, chỉ dặn dò cô chú ý an .

 

Chuyến , Ninh Tịch Nguyệt hướng thẳng tới đại kỳ sơn, hang sói nhà Tiểu Hôi.

 

, về mục đích chính của cô là thăm Tiểu Hôi, tiện thể thu hoạch một ít sản vật núi rừng mang .

 

Ai bảo Tiểu Hôi là một địa điểm điểm danh “sống" thể di chuyển khắp nơi cơ chứ.

 

Chỉ khi gặp mặt trực tiếp, sờ nó mới thể điểm danh nhận răng sói công dụng bùa hộ mệnh.

 

giống như những địa điểm điểm danh cố định khác thể điểm danh từ xa.

 

Vì thế, tích lũy thêm nhiều răng sói, Ninh Tịch Nguyệt bắt buộc đội Đại Liễu một chuyến.

 

Hệ thống thắc mắc:

 

“Ký chủ, cô về đội Đại Liễu chỉ để điểm danh thôi ?"

 

“Ai bảo thế, là vì nhớ Tiểu Hôi nên mới về thăm nó đấy chứ."

 

Tất nhiên cô hề xem Tiểu Hôi như một công cụ, cô thực sự nhớ nó, về thăm nó mới là việc quan trọng nhất.

 

Hệ thống chân thành gật đầu:

 

“Ký chủ, tin cô."

 

Ninh Tịch Nguyệt ngắm phong cảnh bên ngoài cửa sổ, quãng đường đến đội Đại Liễu ngày càng gần hơn.

 

Đại kỳ sơn vẫn là ngọn núi quen thuộc , ngoại trừ phía Đông đang khai thác mỏ than, những nơi khác đều đổi.

 

Trái , đội Đại Liễu nhờ việc đào mỏ than mà đường xá khang trang hơn, đời sống xã viên cũng khấm khá hơn nhiều, còn thì vẫn như xưa.

 

Khu nhà thanh niên tri thức vẫn giữ nguyên ở đó, đội trưởng dùng nó việc khác, thím Dương Liễu thỉnh thoảng vẫn ghé qua dọn dẹp một chút.

 

Ninh Tịch Nguyệt xách một hũ r-ượu cao lương đến nhà đội trưởng trình diện, ông đưa chìa khóa khu nhà tri thức cho cô, thím Dương Liễu còn đưa thêm cả chìa khóa bếp của thím nữa.

 

Nhận chìa khóa xong, cô lập tức tiến trong núi.

 

Vừa mới sâu trong đại kỳ sơn, Ninh Tịch Nguyệt thấy xung quanh động tĩnh lạ.

 

yên tại chỗ lắng kỹ càng, tiếng sột soạt, cả tiếng kêu “cục cục".

 

Gà rừng ?

 

Ninh Tịch Nguyệt cầm sẵn viên gạch bản chuyên dụng.

 

Từ ngày lên thành phố học, cô sử dụng món v.ũ k.h.í chỉ đếm đầu ngón tay, hôm nay cuối cùng cũng cơ hội dùng thứ v.ũ k.h.í thuận tay .

 

Cầm gạch đảo mắt quanh một lượt, Ninh Tịch Nguyệt phát hiện trong bụi cỏ phía bên trái lộ một dải lông đuôi sặc sỡ.

 

Tìm thấy mày nhé.

 

Ninh Tịch Nguyệt nhếch môi , viên gạch tay tựa như mũi tên rời cung, bay thẳng về phía con gà rừng trong bụi cỏ.

 

Con gà rừng còn kịp tung cánh bay lên.

 

“Cục cục—"

 

Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên.

 

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô thấy một bóng dáng quen thuộc.

 

Tiểu Hôi vẫy đuôi từ trong bụi cỏ lao vọt , ngậm lấy con gà rừng cô đ-ánh trọng thương, nhào thẳng lòng cô.

 

“Gừ~"

 

Ninh Tịch Nguyệt đỡ lấy Tiểu Hôi, lùi vài bước, giả vờ ghét bỏ :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-578.html.]

 

“Eo ôi, Tiểu Hôi, bao lâu mày tắm thế?

 

Hôi quá, đừng cọ tao, đừng l-iếm, mày hôi quá, tao từ chối."

 

“Gừ gừ gừ~"

 

Tiểu Hôi nhảy xuống khỏi cô, hung hăng gầm gừ vài tiếng, bộ dạng đó như đang mắng cô vì tội bỏ trốn một .

 

Nó còn kiêu kỳ đầu chỗ khác, lùi vài bước, tỏ vẻ thèm quan tâm đến cô nữa.

 

cái đuôi nhỏ đang vẫy tít mù bán tâm trạng vui mừng khôn xiết của nó lúc .

 

Cái con Tiểu Hôi kiêu ngạo còn học cả cách giả vờ giận dỗi cơ đấy.

 

Ninh Tịch Nguyệt dở dở , lấy thịt khô từ trong gian , đến mặt Tiểu Hôi xổm xuống.

 

Cô xoa đầu nó, một tay cầm thịt khô đưa đến bên miệng dụ dỗ, miệng còn nhẹ nhàng dỗ dành.

 

“Được , đừng giận nữa, chẳng tao về thăm mày đây .

 

Với , hồi đó tao lên núi tìm mày đấy chứ, tại mày mải chơi hoang ở mà tao chẳng thấy bóng dáng cả."

 

“Gừ gừ~"

 

Tiểu Hôi ngoan ngoãn rạp xuống chân Ninh Tịch Nguyệt, hừ hừ tận hưởng, chậm rãi gặm miếng thịt khô.

 

“Hệ thống, điểm danh."

 

“Điểm danh thành công, chúc mừng ký chủ nhận một tấm bùa hộ mệnh Vua Sói."

 

Nghe thấy vật phẩm điểm danh lâu thấy , nụ mặt Ninh Tịch Nguyệt càng thêm rạng rỡ.

 

Có thêm một tấm bùa hộ mệnh là thêm một tầng bảo đảm.

 

Ninh Tịch Nguyệt lấy thêm một miếng lườn cá cho Tiểu Hôi ăn.

 

“Tiểu Hôi , hai ngày nữa tao , mấy ngày mày nhớ đến chỗ cũ tìm tao chơi nhé, tao sẽ nấu món ngon cho mày ăn."

 

“Gừ~"

 

“Được, bây giờ chúng hái nấm về hầm gà, tìm thêm ít đồ khác nữa, hái cái gì tao nấu cái đó cho mày."

 

Ninh Tịch Nguyệt dậy, lấy một cái gùi lớn từ gian đeo lên lưng, ném con gà rừng đất trong gùi.

 

Tiểu Hôi tung tăng chạy phía dẫn đường, Ninh Tịch Nguyệt cầm một cây gậy gỗ dài theo , gạt cỏ ven đường.

 

(Đính kèm một bảng phân chia hoa hồng đơn giản để dễ quan sát trực quan hơn)

 

Chương 488 Chạy về công ?

 

Dưới sự dẫn dắt của Tiểu Hôi, Ninh Tịch Nguyệt tìm nhiều nấm, đủ các chủng loại, hái đến mức quên cả lối về.

 

Ninh Tịch Nguyệt chỉ lấy những cây nấm non, hễ thấy già là cô bỏ qua ngay.

 

Cứ tìm loại nấm nào, cô đem một ít trồng trong các ngóc ngách của gian, hy vọng chúng thể sinh trưởng .

 

Lang thang đại kỳ sơn suốt một ngày, cô hái hai gùi đầy nấm, còn tìm nhiều d.ư.ợ.c liệu để trồng gian.

 

Tất nhiên, cô cũng ghé chỗ cũ hái một túi hạt thạch (băng phấn), tiện tay bứng thêm mấy cây gian trồng.

 

Cô còn hái một chậu đầy các loại quả dại.

 

Nào là kiwi dại, nho rừng, mướp tám tháng, tầm xuân... là những loại quả hương vị ngon.

 

Lúc chuẩn xuống núi, vận may đến khi cô đ-ánh một con thỏ b-éo mầm.

 

Ninh Tịch Nguyệt ước lượng con thỏ tay, ít nhất cũng nặng năm cân.

 

“Tiểu Hôi, mày lộc ăn , lát nữa tao món thỏ nướng cho mày, , về ăn cơm thôi."

 

Ninh Tịch Nguyệt ném con thỏ phòng bếp tự động trong gian.

 

Hệ thống chực sẵn bên cạnh, mùi thơm của món gà hầm nấm từ trong bếp cứ xộc thẳng mũi, khiến nó thèm thuồng đến mức chảy cả nước miếng.

 

Thực sự cưỡng sự cám dỗ của mùi hương đó, nó vội vàng giục giã:

 

 

Loading...