Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 442
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:28:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Hồng đầu một cái, sảng khoái nhường đường:
“Được chứ, đây chọn ."
“Cảm ơn Vương ạ."
Ninh Tịch Nguyệt nở nụ rạng rỡ với , bước lên vài bước chọn mấy khúc xương sườn nhiều thịt một chút và hai khúc xương ống lớn:
“Chừng thôi ạ, Vương phiền ."
“Thật sự chọn thêm chút nữa ?"
Vương Hồng hỏi hai em một nữa.
“Đủ đủ ạ, cảm ơn Vương."
Ninh Thanh Viễn chỉ cái gùi lưng lắc đầu:
“Thêm nữa là bọn em cõng về nổi ạ, gùi đựng quá nhiều đồ Tết."
Ninh Tịch Nguyệt cũng kiên định lắc đầu, biểu thị chừng đủ .
“Được , để cân xem ."
Vương Hồng thấy hai em thực sự chọn xong nên cũng khuyên nữa, giúp họ cân trọng lượng.
Trong lòng thầm nghĩ hai em đúng là lịch sự chừng mực, thấy cơ hội như mà hề mù quáng lấy nhiều thịt, xem hai em là thật lòng tới mua thịt chứ buôn lậu, thầm cảm tình .
Ninh Tịch Nguyệt vì hỏi hỏi hai nên trong lòng chút lo lắng cho đống thịt .
Trong lòng cô kêu gọi Thống T.ử xác nhận xem thịt bên trong vấn đề gì , đồng thời tiêu tốn mười điểm tích lũy hệ thống để đổi lấy việc hệ thống quét đống thịt bò dê .
Nhận đáp án từ Thống T.ử là thịt bò dê g-iết mổ trong vòng hai tiếng đồng hồ, chất lượng thịt an bất kỳ vấn đề nào và phẩm chất thượng hạng, bấy giờ cô mới yên tâm xem cân.
“Thịt bò ba mươi chín cân, thịt dê ba cân.
Giá thịt bò ngoài hợp tác xã là năm hào năm một cân, thịt dê sáu hào một cân.
Tổng cộng của các em là hai mươi ba đồng hai hào năm xu.
Tính theo mức giá rẻ hơn ba mươi phần trăm mà đó với Tam Thiên, là mười sáu đồng hai hào bảy xu năm ly, cộng thêm mấy khúc xương nữa, tính các em mười sáu đồng ba hào."
Vương Hồng xong tùy tay lôi một thứ từ thớt phía quà tặng kèm.
Ninh Tịch Nguyệt qua, hế, là một cái dày bò (sách bò), món ăn thể thiếu cho món trộn hoặc xiên que.
Tất nhiên mang kho hoặc ăn lẩu cũng đều tuyệt.
Ninh Thanh Viễn đang móc tiền.
Ninh Tịch Nguyệt để mắt tới dày bò , bò bốn cái dày, Vương tặng họ cái là dày cỏ (túi cỏ), vẫn còn ba cái dày nữa cơ mà.
“Anh Vương, dày bò còn ạ?
Em mua hết mang về, bạn em bảo trộn món nguội ăn ngon lắm ạ."
“Cái hả, còn, ba cái còn đều ở đây cả , để tìm cho em."
Vương Hồng kéo cái sọt để thớt xuống nước , giúp Ninh Tịch Nguyệt lật tìm dày bò.
Dạ dày tổ ong thích hợp để trộn, sách bò thích hợp cho món lẩu và dày lá sách thích hợp để hầm canh đều Vương Hồng lượt tìm cho Ninh Tịch Nguyệt đặt thớt, thấp thoáng vẫn còn thấy cỏ vụn rửa sạch trong dày bò.
“Em đúng là ăn đấy, và hai em cũng duyên.
Thế , ba cái dày bò đều coi như quà tặng kèm cho các em luôn."
Vương Hồng hào phóng .
Cứ dựa việc đồng chí Tịch Nguyệt thưởng thức những chữ lớn biển hiệu do , kiểu gì cũng tặng cái dày bò cho cô, dù cũng là thứ dày bò chẳng mấy ai thích, đáng tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-442.html.]
Ninh Tịch Nguyệt cúi cảm ơn, chân thành những lời :
“Cảm ơn Vương ạ, thực sự là một bụng trai thiện lương."
Vương Hồng lời nịnh nọt ngọt xớt , trong lòng vui sướng, mặt chút ngại ngùng xua tay:
“Cảm ơn cái gì mà cảm ơn, mấy thứ đáng tiền mà, em thích ăn thì cũng coi như là dùng đúng chỗ lãng phí."
Ninh Thanh Viễn lập tức điều đưa tiền đếm kỹ qua:
“Anh Vương, đây là tiền mua thịt ạ, đếm xem."
“Được, để đếm."
Vương Hồng cầm tiền, đếm rõ ràng mặt hai , khi hai bên xác định nhầm lẫn thì cất tiền ngăn kéo bàn, cầm một cuốn biên lai còn cho hai một tờ biên lai mua thịt đưa qua.
Ninh Tịch Nguyệt cất biên lai , Ninh Thanh Viễn lôi từ trong gùi một cái bao tải đựng hết đống thịt và xương mua , đựng hơn nửa bao tải, dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t tạm thời đặt chân.
Mọi chuyện xong xuôi, Ninh Thanh Viễn cảm ơn nữa:
“Anh Vương, hôm nay thực sự quá cảm ơn ạ.
Nhờ phúc của mà hai em bọn em mới mua nhiều thịt thế , còn giảm giá cho bọn em, cuối cùng còn tặng xương tặng dày bò cho bọn em nữa.
Người em nghĩa khí như thì xin phép đơn phương nhận em nhé, bạn."
Ninh Thanh Viễn chắp tay gọi một tiếng với Vương Hồng, khiến Vương Hồng ha hả đưa nắm đ-ấm chạm nắm đ-ấm của , cũng gọi một tiếng:
“Anh bạn, cũng nhận đấy."
Ninh Tịch Nguyệt móc ba miếng socola, hai miếng lượt đưa cho hai và Vương Hồng, sảng khoái:
“Nào, ăn miếng socola chúng đều là em nhé."
Một nguồn tài nguyên “kho thịt di động" thế , hai em Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn sẽ từ bỏ việc kết giao .
Không chuyện khác, mua thịt ăn thật sự là thuận tiện, đặc biệt là những thứ lòng mề mà khác thích, cô đều thích cả, ở lò mổ thứ thiếu nhất chính là lòng mề.
Hơn nữa Vương Hồng là con trai của xưởng trưởng xưởng thịt, là phụ trách ở lò mổ, đây đều là nhân mạch cả, kết giao hề lỗ.
Vương Hồng nhận miếng socola trong tay Ninh Tịch Nguyệt, lập tức hai với con mắt khác xưa, cảm tình trong lòng tăng vọt, càng thấy hai em xứng đáng để kết giao, nhận lấy vang một tiếng.
“Được, chúng là em .
lớn hơn hai em vài tuổi, là của các em.
Sau chuyện gì cứ việc đến tìm Vương đây giúp đỡ, chỉ cần là chuyện nhất định sẽ giúp."
Thế là, cứ như chỉ trong một loáng mua thịt, Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn đạt quan hệ bạn bè lời với phụ trách lò mổ Vương Hồng, về mặt tâm lý cũng mặc định là bạn bè.
Chương 373 Một mùi của biển cả?
Sau khi ba trở thành bạn bè, Vương Hồng hưng phấn nhặt một đống xương bò đưa cho hai em coi như quà gặp mặt kết giao.
Sau khi bẻ một miếng nhỏ socola ăn xong, vì vui sướng tặng cho Ninh Tịch Nguyệt một đôi tai bò.
Vương Hồng một cái tật, hễ cứ vui mừng là cách biểu đạt chính là thích cho cho cho.
Thấy còn lôi thêm ít lòng bò gì đó nữa, hai em Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn vội vàng kéo .
Bọn họ là kết giao bạn bè lâu dài, chứ chiếm tiện nghi một .
“Anh Vương, đừng lấy thêm đồ cho em nữa ạ, đủ đủ ạ.
Riêng đôi tai bò em thể hai đĩa thức ăn , ăn hết ạ."
Ninh Tịch Nguyệt cảm kích mỉm .
Ninh Thanh Viễn cũng vài câu.
Vương Hồng bấy giờ mới dừng cái tay đang rục rịch , trong lòng cảm thấy hai đúng là bụng thật, mấy bạn đây của tới đều hận thể vơ vét hết sạch, ăn lấy, nào khách sáo như .