Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 404

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:25:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe thấy lời , Ninh Tịch Nguyệt đột nhiên thấy sống mũi cay cay, , trong lòng nhịn mà mắng một câu kiêu kỳ, còn tự thấy ủy khuất chứ.

 

Đó lẽ là sự an tâm tỏa từ đồng chí Kỷ.

 

Cô hít hít mũi, lắc đầu.

 

“Em , đều qua cả , tính cách của em còn , sẽ để chịu ủy khuất , em đều rõ ràng , lúc đó cũng mắng , chuyện lật trang, hết, giờ chúng em gặp vẫn chào hỏi đấy thôi, gì khác chứ món Chu Thành nấu ngon thật đấy.”

 

Cô thực sự bận tâm, chỉ cần đồng chí Kỷ mãi mãi về phía cô, cô chẳng bận tâm cả, cứ coi như bình thường mà chung sống thôi, bận tâm nhiều thế gì, đừng khó chính .

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy định hỏi thêm gì đó, bèn ghé sát tai nhỏ giọng :

 

“Giờ chúng chuyện nữa, ở đây tiện , lát nữa tìm nơi an em sẽ kể cho .”

 

“Được.”

 

Kỷ Diễn Minh định bụng lát nữa sẽ tìm Ninh Thanh Viễn để hỏi cho rõ những chuyện xảy trong thời gian đó, tìm vợ chồng Bạch Ngọc cho rõ ràng.

 

Ninh Tịch Nguyệt xoa xoa bụng, thời gian đồng hồ đeo tay.

 

“Đói chứ, thôi, em đưa ăn cơm, ăn cơm xong về phòng trai em nghỉ ngơi một lát , đúng lúc ngủ một một phòng, rộng rãi lắm, em báo với đội trưởng một tiếng, tối nay cứ nghỉ ở viện thanh niên tri thức cho tiện, chúng cũng thể ở bên thêm một lát.”

 

“Ừm.”

 

Kỷ Diễn Minh lẳng lặng theo sự sắp xếp của cô, trong lòng vui.

 

Ninh Tịch Nguyệt về phòng đeo túi xách lên, xách theo bình nước nóng, kéo về phía nhà ăn.

 

Kỷ Diễn Minh định cầm giúp cô đồ đạc, cô từ chối, cái bưu phẩm lớn trong tay hỏi:

 

“Trong cái túi hành lý mang cái gì thế, to thế .”

 

Anh cái bưu phẩm tay, đôi mắt cong cong mỉm , ánh mắt rực rỡ dừng cô:

 

“Mang cho em một ít đồ ăn ngon, còn mua cho em mấy bộ quần áo nữa, về viện thanh niên tri thức mở cho em xem.”

 

“Được.”

 

Ninh Tịch Nguyệt sóng đôi cùng , thấy lời , khóe miệng khẽ nhếch lên, đôi mắt hạnh cong thành hình trăng khuyết, bên trong tràn ngập nụ hạnh phúc.

 

Ánh nắng ấm áp hề dè dặt mà tỏa xuống hai , khiến cả đều ngập tràn ấm.

 

Thím Hạnh từ xa tới, thấy trai cao lớn bên cạnh Ninh Tịch Nguyệt thì mắt sáng rực lên vài độ, trong mắt lấp lánh ánh sáng bát quái, bước nhanh vài bước, tiến lên chào hỏi.

 

“Tịch Nguyệt, tan về ăn cơm đấy .”

 

Ninh Tịch Nguyệt liếc mắt cái chú ý đến ánh sáng bát quái của thím Hạnh rơi đồng chí Kỷ bên cạnh, dứt khoát chiều ý thím, hào phóng .

 

“Vâng thím Hạnh, đây chẳng là đối tượng của cháu lặn lội đường xa đến thăm cháu , còn đang đói bụng đây, cháu đưa nhà ăn ăn cơm, thím ăn cơm trưa ?”

 

“Thím cũng đương lúc về ăn cơm đây, đây chính là đối tượng của cháu , trai trông tinh quá, lắm lắm, xứng đôi với bác sĩ Ninh nhỏ nhà chúng .”

 

“Chào thím Hạnh ạ, cảm ơn bình thường chăm sóc cho Nguyệt Nguyệt nhà cháu, cảm ơn thím ạ.”

 

Kỷ Diễn Minh dẻo miệng chào hỏi, còn cúi cảm ơn, nhiệt tình bắt tay với thím Hạnh:

 

“Thím cứ gọi cháu là Tiểu Kỷ là ạ.”

 

“Nên mà, nên mà.”

 

Thím Hạnh mà vui mừng, khanh khách, “Tiểu Kỷ hả, , thực sự , đôi quá mất, thím cũng phiền hai đứa nữa, mau ăn cơm , Tiểu Kỷ cũng mệt lả cả đường , lúc nào rảnh thì qua nhà thím chơi nhé.”

 

“Vâng, chào thím ạ.”

 

Kỷ Diễn Minh vẫy vẫy tay, cái danh hiệu là Diêm Vương mặt lạnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-404.html.]

“Đồng chí Kỷ nhà đấy, thôi ăn cơm nào.”

 

Ninh Tịch Nguyệt vỗ vỗ cánh tay , vui vẻ bước tiếp.

 

Dọc đường gặp ít tan về đều lượt chào hỏi Ninh Tịch Nguyệt, mà nguyên nhân chính của việc chào hỏi đều là vì tò mò về bên cạnh cô.

 

Đối với những chào hỏi, hai đều nhận hết, ở chốn nông thôn , càng che che đậy đậy thì lời tiếng càng nhiều, ngược cứ hào phóng chào hỏi giới thiệu thì càng gây thiện cảm, bàn tán một lát sẽ thôi.

 

Đợi đến lúc tới nhà ăn thì cả đội Đại Liễu một nửa đều đối tượng của bác sĩ Ninh nhỏ trong đội đến thăm cô , trông cao trai, miệng dẻo, hai cực kỳ xứng đôi.

 

Đến cửa nhà ăn, Kỷ Diễn Minh lau mồ hôi trán, trong lòng vui vẻ, Nguyệt Nguyệt ở trong đội quả thực là quá yêu mến .

 

Ninh Tịch Nguyệt lấy một chiếc khăn tay đưa cho :

 

“Có dọa , xã viên đội chúng em chính là nhiệt tình như đấy.”

 

Kỷ Diễn Minh nhận lấy khăn tay, nhẹ nhàng lắc đầu.

 

“Anh vui, cũng tự hào, phản ứng của các xã viên hôm nay chứng tỏ Nguyệt Nguyệt yêu mến, thiện, cũng thể yên tâm hơn phần nào.”

 

Lời dứt, Ninh Thanh Viễn ở ngoài nhà ăn cách đó xa chạy về phía hưng phấn hét lớn.

 

“Anh Kỷ, Kỷ, đến , em từ xa thấy về chuyện .”

 

Chương 340 Mách lẻo

 

Ninh Thanh Viễn lao tới, mặt là nụ ngạc nhiên, một tay khoác lấy vai , vỗ vỗ nhẹ.

 

“Sao thời gian đến đây thế?

 

Ngạc nhiên quá mất, thôi, ăn cơm, ăn xong chúng chuyện cho thật .”

 

“Được, cũng tìm chú chuyện đây.”

 

Kỷ Diễn Minh đáp ứng ngay lập tức.

 

Hai như em khoác vai nhà ăn tìm chỗ để đồ.

 

Ninh Thanh Viễn nắm lấy tay hề buông :

 

“Em gái, em xuống chờ nhé, bọn lấy cơm.”

 

“Được, .”

 

Ninh Tịch Nguyệt lấy ba tờ phiếu cơm từ trong túi đưa cho trai, mỉm lắc đầu, xuống trông bưu phẩm.

 

Trần Diệp Sơ, Lưu Dao và Vương Manh Manh thấy liền nhanh ch.óng lấy cơm xong, chạy tới, nháy mắt hiệu với Ninh Tịch Nguyệt, một cách bỉ ổi, lời nào.

 

Ninh Tịch Nguyệt rùng một cái, nổi cả da gà:

 

“Làm gì mà tớ thế, trông sợ ch-ết .”

 

Trần Diệp Sơ đặt hộp cơm xuống, xuống bên cạnh Ninh Tịch Nguyệt, tò mò hỏi:

 

“Lặn lội đường xa đặc biệt đến thăm đấy ?”

 

thế.”

 

Ninh Tịch Nguyệt dứt khoát gật đầu thừa nhận.

 

“Được đấy nhé, thực sự lúc là một lạnh lùng như mà còn mặt dịu dàng lãng mạn thế .”

 

Ninh Tịch Nguyệt nhún vai:

 

“Cái gì là lãng mạn , các mới lãng mạn hơn , Vu Tri Ngộ nhà đối với răm rắp theo kìa, cái gì cái gì cũng lấy tiên quyết.”

 

 

Loading...