Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 391
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:25:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Manh Manh lúc ngẩng đầu thấy các thanh niên mới đang chạy về phía họ, lập tức chuyển chủ đề:
“Nhìn kìa, họ đến , chúng mau thôi, nhà ăn sắp đóng cửa ."
“, đúng, thời gian còn sớm nữa, nhanh lên, sắp đến giờ nghỉ của Diệp Sơ ."
Lưu Dao xong kéo Vương Manh Manh ngược .
Ninh Tịch Nguyệt mới nghịch ngợm một chút tâm trạng , khẽ một tiếng, bốn đang cầm hộp cơm chạy tới lưng vẫy tay:
“Theo kịp nào, còn chậm trễ nữa là trưa nay các húp gió Tây Bắc thật đấy."
Ninh Tịch Nguyệt chạy nhỏ vài bước đuổi theo.
Khi ba thanh niên cũ dẫn theo bốn thanh niên mới đến nhà ăn, vặn bắt kịp lúc Trần Diệp Sơ đang thu dọn đồ đạc chuẩn tan .
“Diệp Sơ, đợi chút, bốn họ đổi ít phiếu cơm."
Ninh Tịch Nguyệt vẫy tay, một bước phanh gấp đến mặt Trần Diệp Sơ nắm lấy tay cô , bước chân định rời của cô dừng .
Cô thật sự là vì để các thanh niên mới đến cơm ăn mà lo lắng hết lòng hết , gặp đội trưởng nhất định kể công về sự nỗ lực của cô mới , chẳng bao giờ tìm thanh niên cũ nào như cô , đích dẫn ăn cơm.
“Các đến thật là kịp lúc, chậm một bước là , ai đổi, nhanh lên ."
Trần Diệp Sơ thoáng qua bốn thanh niên mới lưng Ninh Tịch Nguyệt, đó xuống, đưa sổ đăng ký qua.
Bốn thanh niên mới cảm kích cảm ơn, từng xếp hàng đổi phiếu cơm.
Mấy tạm thời chỉ đổi phiếu cơm cho ba ngày.
Trong nhà ăn chẳng còn mấy ăn cơm, may mà vẫn còn một cửa sổ thức ăn thu dọn.
Bốn cầm hộp cơm xếp hàng lấy cơm, lấy xong nhà ăn ăn mà bưng cơm định theo nhóm Ninh Tịch Nguyệt về.
Mấy thanh niên mới theo phía , nhiều bắt đầu khen ngợi sự tiện lợi của nhà ăn lớn , khen đại đội , sân thanh niên , vật , vân vân.
Tôn Mỹ Mỹ ít dường như lọt tai lời của Ninh Tịch Nguyệt, so với buổi sáng tiến bộ đôi chút.
Có thể ừ hử vài tiếng phụ họa.
Trần Diệp Sơ phía , một chút nhận thức về bốn thanh niên mới .
Cô ghé sát lưng Ninh Tịch Nguyệt nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Phong cách của bốn vị khác biệt thật đấy, đúng là đặc sắc, hoạt bát thì hoạt bát, lạnh lùng thì lạnh lùng, giọng càng đặc sắc hơn."
“Ừm, nguyên nhân họ đến nhà ăn muộn thế còn đặc biệt hơn cơ."
Ninh Tịch Nguyệt thì thầm tai Trần Diệp Sơ.
“Cái gì?"
“Bốn họ bắt lươn rãnh nước đấy."
Trần Diệp Sơ thấy câu trả lời ngoài dự đoán thì ngẩn một chút, phì :
“Phì, đúng là đủ đặc biệt thật."
Sau khi về sân thanh niên.
Vương Manh Manh và Lưu Dao mắt bốn phương, tai tám hướng, né tránh tất cả các loại chậu và thùng trong viện, hai như tên b-ắn lao nhanh phòng, đóng c.h.ặ.t cửa .
“Hai họ thế?"
Trần Diệp Sơ trợn mắt há mồm cánh cửa đóng sầm vang lên rầm rầm.
Ninh Tịch Nguyệt nhún vai:
“Cả hai đều sợ lươn."
“Hay là, thịt lươn nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-391.html.]
Lý Đại Đảm bưng hộp cơm chân thành hỏi.
Cái điệu bộ đó như thể chỉ cần Ninh Tịch Nguyệt gật đầu đồng ý, lập tức sẽ đặt hộp cơm xuống thịt lươn ngay.
Ninh Tịch Nguyệt hộp cơm trong tay Lý Đại Đảm:
“Cậu cứ ăn cơm ."
Lúc , Ninh Thanh Viễn cùng Vu Tri Ngộ và Vương Kiến Đông mỗi xách một cái lờ cá lớn về.
Ninh Thanh Viễn nhe răng khép miệng , cách từ xa hét lớn:
“Tiểu , mau xách cái thùng lớn đây."
Ninh Tịch Nguyệt tiếng qua, thấy ba đang tới với vẻ mặt đắc ý, nụ rạng rỡ, ngạc nhiên :
“Ôi, mấy đặt lờ từ bao giờ thế."
“Bọn họ đặt từ sáng nay đấy."
Trần Diệp Sơ tươi hỏi:
“Trong lờ kiếm những gì thế?"
Cô xách một cái chậu gỗ lớn qua.
“Có một con cá trắm cỏ mà em thích ăn đấy."
Vu Tri Ngộ mỉm dịu dàng.
Mấy thanh niên mới đang ăn cơm trong sân thấy tiếng động đều qua.
Đường Tiểu Hổ bưng hộp cơm lùa cơm, ngước mắt lên thấy Vu Tri Ngộ lông mày ôn nhu, ánh mắt dịu dàng, nụ ấm áp lòng , chút rời mắt .
Xung quanh cô là những gã thô kệch, đầu tiên thấy một nam đồng chí nho nhã, ôn nhu như ngọc, trai như .
Đường Tiểu Hổ nuốt miếng cơm trong miệng, bưng hộp cơm, theo hai nam thanh niên mới đến khác bước qua, khi họ giới thiệu bản , cô cũng tiến lên giới thiệu , ánh mắt vô ý hoặc hữu ý về phía Vu Tri Ngộ.
“Chào , tên Đường Tiểu Hổ."
Vu Tri Ngộ chú ý đến ánh mắt của cô, lịch sự gật đầu một cái, lưng , rũ rũ cái lờ cá để Trần Diệp Sơ xem con cá trắm cỏ bên trong.
Trần Diệp Sơ chú ý đến ánh mắt của Đường Tiểu Hổ, ánh mắt trầm xuống, kéo Vu Tri Ngộ về phía cái chậu gỗ lớn cô đặt bên cạnh.
Ánh mắt của Đường Tiểu Hổ tất nhiên cũng lọt mắt Ninh Tịch Nguyệt vốn giỏi quan sát.
Ninh Tịch Nguyệt suy nghĩ trong lòng cuồn cuộn:
Ồ hố, Đường Tiểu Hổ là tình hình gì đây.
Chương 329 Có việc thì , vô sự chớ phiền
Ánh mắt Ninh Tịch Nguyệt đảo qua đảo giữa ba Đường Tiểu Hổ, Vu Tri Ngộ và Trần Diệp Sơ, tìm kiếm chút dấu vết gì đó.
Chủ yếu là nghiên cứu nghiên cứu ánh mắt của Đường Tiểu Hổ.
ý tưởng thì , thực tế là tạm thời nghiên cứu gì, Trần Diệp Sơ kéo Vu Tri Ngộ rời khỏi đám đông xổm bên chậu gỗ cá.
Đường Tiểu Hổ vài cái thu hồi ánh mắt, nghiêm túc ghế ăn cơm.
Bản cô cũng hai gọi qua lựa cá và lươn trong chậu, đồng thời bàn bạc xem nên ăn đống thủy sản thế nào.
Ninh Tịch Nguyệt bên chậu gỗ đồ vật đổ trong chậu gỗ lớn, ba cái lờ đổ đầy đáy chậu, chen chúc dày đặc, nếu Vương Manh Manh và Lưu Dao ở bên ngoài chắc chắn lôi cô tấm khiên, sợ hãi trốn thật xa.
Bởi vì lươn và chạch ở đây còn nhiều hơn chỗ thanh niên mới bắt , quấn trông càng đáng sợ hơn.
Cá trong cũng ít, cá diếc, cá chép, cá trắm cỏ thế mà đều lờ hết.
Con cá chép và cá trắm cỏ đó kích thước tính là quá lớn nhưng cũng nhỏ, mỗi con một cân, chỉ cá diếc là phổ biến nhỏ hơn, đa đều chỉ to bằng hai ngón tay, hợp nhất là cá rán.
Đồ trong ba cái lờ là của ba Ninh Thanh Viễn, Vu Tri Ngộ và Vương Kiến Đông cùng đặt, đồ trong chậu gỗ lớn do ba xử lý.