Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 357

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:23:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vài giây , từ bếp chạy một đàn ông trung niên đeo tạp dề, đeo kính, lau nước tay tạp dề, miệng kêu:

 

“Đến đây, đến đây."

 

Sư phụ Thẩm qua là học, lạ mặt, đoán chừng là của đội mỏ than mang theo.

 

Sau khi ông ngoài, đám Ninh Tịch Nguyệt liền thấy một quen mắt theo ông .

 

Ánh mắt của năm đồng loạt hướng về phía Trần Diệp Sơ.

 

Trần Diệp Sơ nhướng mày với họ, còn dùng ánh mắt chào hỏi mấy họ.

 

Lưu Dao ghé tai Ninh Tịch Nguyệt lầm bầm:

 

“Đây chẳng Diệp Sơ ?

 

Chẳng lẽ phụ trách việc đổi phiếu?"

 

“Cứ xem ."

 

Ninh Tịch Nguyệt nghiêng đầu đáp một câu.

 

Trong lòng cô mấy ngạc nhiên, Trần Diệp Sơ là phụ trách tổng thể cô cũng ngạc nhiên, đó là việc cô thể đảm đương .

 

Sau khi sư phụ Thẩm mở cửa trong, Trần Diệp Sơ cũng xuống cạnh ông , lấy một quyển sổ đặt mặt.

 

Sư phụ Thẩm bốn họ ha hả :

 

“Không ngờ ngày đầu tiên đến đổi phiếu , các đồng chí trẻ tin tức nhạy bén thật đấy, là đợt đầu tiên đến đổi phiếu đấy, các đồng chí nhỏ đổi bao nhiêu?"

 

Ninh Tịch Nguyệt đợi ông lấy phiếu đặt lên bàn mới mở miệng hỏi:

 

“Sư phụ Thẩm, cách đổi thế nào ạ, một tờ phiếu ăn bao nhiêu tiền?"

 

Lưu Dao tiếp lời hỏi:

 

“Sư phụ Thẩm, trưa nay bọn cháu ăn một bữa cơm chỉ cần một tờ phiếu ăn là đủ ạ?"

 

“Các cháu là của đại đội Đại Liễu đúng ."

 

Sư phụ Thẩm khi lời mắt về phía Trần Diệp Sơ, khi nhận sự xác nhận từ ánh mắt của cô , tiếp tục :

 

“Nếu là đại đội Đại Liễu, một tờ phiếu ăn mười xu, một bữa cơm một tờ phiếu thể lấy một món mặn một món chay một cơm, canh ở đằng tự lấy."

 

Mấy thấy cái giá thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm, một cái đều dự tính.

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy cái giá phù hợp, nếu món ăn ngon cô thể đến ăn hàng ngày, hai món Lưu Dao , suốt dọc đường qua những cửa sổ ít nhất năm món khác .

 

Ngon bổ rẻ, cô thích.

 

“Sư phụ Thẩm, bọn cháu là đại đội Đại Liễu, cháu đổi ba mươi tờ."

 

Ninh Tịch Nguyệt sảng khoái móc từ trong túi ba đồng tiền đưa qua, cứ mua ba mươi tờ tính.

 

Sư phụ Thẩm đưa tiền cho Trần Diệp Sơ:

 

“Tiểu Trần, đăng ký cho cô ."

 

Bản ông thì cầm hộp đựng phiếu ăn bắt đầu đếm phiếu cho Ninh Tịch Nguyệt.

 

“Vâng."

 

Trần Diệp Sơ cầm b.út máy đăng ký sổ, xong Ninh Tịch Nguyệt ký tên.

 

Lưu Dao thấy Ninh Tịch Nguyệt mua nhiều như , cô nghĩ một lát cũng móc ba đồng tiền đưa qua.

 

“Sư phụ Thẩm, cháu cũng đổi ba mươi tờ."

 

“Cháu cũng đổi ba mươi tờ."

 

Vương Kiến Đông cũng đổi theo chừng đó.

 

Chỉ Vương Manh Manh là khác biệt, cô hào phóng móc sáu đồng tiền:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-357.html.]

“Cháu đổi sáu mươi tờ."

 

Ninh Tịch Nguyệt cầm ba mươi tờ phiếu ăn của tay xem, lượng họ đổi thì hiểu ý, cô sẽ như mà.

 

Hiện tại thanh niên tri thức hiện trong sân tri thức chỉ Triệu Kiến Thiết và Ngô Quế Phương là hai tri thức cũ nhà đông con, điều kiện bình thường, những tri thức còn điều kiện gia đình đều khá , hàng tháng gia đình đều trợ cấp, gửi đồ tới.

 

Mà điều kiện gia đình Vương Manh Manh còn hơn chút, bố đều là cấp lãnh đạo của nhà máy lớn, cô từ nhỏ nâng niu mà lớn lên, là sẽ để chịu thiệt thòi, trong túi thiếu tiền và phiếu để dùng.

 

Vương Manh Manh từ lâu tự nấu cơm ăn, tự ngon đành, về vốn mệt, còn nấu cơm thì càng mệt hơn.

 

Cho nên cô chuyện mở nhà ăn là luôn mong chờ, thấy những món ăn , thấy cái giá , cô hận thể ngày ba bữa đều ăn ở nhà ăn, từ đó giải phóng đôi tay , nấu cơm nữa.

 

Sau khi nhận sáu mươi tờ phiếu ăn, cô món ăn trong cửa sổ, những bưng cơm ngang qua, đầu hỏi:

 

“Sư phụ Thẩm, buổi sáng cung cấp bữa sáng ạ?"

 

Câu hỏi khiến Ninh Tịch Nguyệt cũng dừng bước chân định rời , về phía sư phụ Thẩm chờ câu trả lời.

 

Sư phụ Thẩm mấy khách hàng lớn đổi nhiều phiếu ăn nụ cũng tươi hơn nhiều, hiền hậu :

 

“Có cung cấp, nhà ăn cung cấp ngày ba bữa, các cháu ăn đều thể đến, lúc nào cũng chào đón các cháu, đến đổi phiếu cứ đây gọi ông là ."

 

“Cảm ơn sư phụ Thẩm."

 

Vương Manh Manh nhận câu trả lời càng vui mừng hơn, móc từ trong túi ba đồng tiền đưa qua:

 

“Đổi cho cháu thêm ba mươi tờ nữa, buổi sáng cháu cũng đến ăn."

 

Lưu Dao kinh ngạc cô:

 

“Manh Manh, đổi nhiều thế?"

 

Ninh Tịch Nguyệt mỉm lắc đầu, đây đúng là kiểu ngốc nghếch nhiều tiền mà.

 

Cô kéo kéo vạt áo Vương Manh Manh ghé tai cô nhỏ giọng nhắc nhở:

 

“Cậu cũng chẳng đợi nếm thử mùi vị những món ăn hãy đổi, lỡ ngon thì ."

 

“Không , ngon nữa cũng ngon hơn , từ nay về cùng nấu với họ nữa, bữa nào cũng đến ăn nhà ăn, nhà ăn từ nay sẽ là ngôi nhà thứ hai của ."

 

Vương Manh Manh Lưu Dao đang giúp cô sắp xếp phiếu ăn, Vương Kiến Đông đang lấy cơm ở cửa sổ bên cạnh, ghé sát tai Ninh Tịch Nguyệt hạ thấp giọng thêm một câu.

 

“Chủ yếu là những nấu cơm trong sân đều ở đội mỏ than cả , còn một hai đứa chẳng ngô khoai gì, nấu chẳng ngon tí nào, tay nghề của và Lưu Dao cộng ước chừng còn chẳng ngon bằng cám heo thím Xuân Sinh nấu, chi bằng ăn ở nhà ăn cho nó yên tâm."

 

Ninh Tịch Nguyệt:

 

...

 

Cô cư nhiên còn gì để .

 

Đây là chê bai luôn tay nghề của chính và bạn bè.

 

Lời tuy lọt tai, nhưng quả thực là cái lý .

 

Ngoại trừ Hạ Chí Bằng - cô yêu thích , những cùng nấu cơm với họ cũng chỉ còn Lưu Dao và đồng chí Vương Kiến Đông.

 

Nhớ năm ngoái Vương Manh Manh và Lưu Dao - hai cái đồ ngọa long phượng sồ cùng nấu cơm, cơm còn nấu chín.

 

Ninh Tịch Nguyệt cảm thấy vô cùng thấu hiểu:

 

“Cậu lý, , lấy cơm thôi."

 

“Manh Manh, phiếu của ."

 

Lưu Dao hớn hở đưa những tờ phiếu ăn sắp xếp gọn gàng qua.

 

Vương Manh Manh bạn tay nghề cũng chẳng kém gì , hai mắt rưng rưng:

 

“Cảm ơn , Dao Dao, ăn ở nhà ăn thôi, dự định gì ?"

 

Lưu Dao ngạc nhiên ôm lấy tay cô:

 

“Hóa cũng nghĩ , cũng định ăn ở nhà ăn, sẽ lấy lương thực đến đổi, hết lương thực thì lấy tiền đổi, về bàn với họ , chỗ còn lương thực, thể lấy của đến đổi luôn."

 

 

Loading...