Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 352
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:23:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tịch Nguyệt, , cảm nhận sự thoải mái từng , nơi c-ơ th-ể đều , chỗ nào khó chịu cả, đầu óc dường như cũng thanh thản hơn nhiều.
Cậu đúng, r-ượu vàng bồi bổ c-ơ th-ể, thế chắc chắn là do uống r-ượu vàng thấy dễ chịu .”
Ninh Tịch Nguyệt mỉm gì.
Tất nhiên là thoải mái , tiêu tốn một giọt Dương Chi Cam Lộ giúp nhuận c-ơ th-ể, đối với trạng thái khi say r-ượu thì còn hiệu nghiệm hơn cả nước linh tuyền trong truyền thuyết.
Dương Chi Cam Lộ bản nâng cấp của chúng còn cả chức năng bổ não nữa, uống nhiều r-ượu vàng như , cái đều mang hết, trong c-ơ th-ể chỉ còn cái thôi, khó chịu mới là lạ.
Ninh Tịch Nguyệt nghĩ đến ở bên cạnh chắc chắn là c-ơ th-ể khó chịu, lát nữa nấu một bát nước bưng qua, nếu sự tương phản quá rõ ràng .
Trần Diệp Sơ tay đang cầm quần áo mặc, miệng tự lầm bầm:
“Tịch Nguyệt, r-ượu vàng đó của là thứ đấy, thể đổi cho vài cân , hoặc là khi nào học thì nấu cho một ít, cũng uống một chén mỗi ngày, r-ượu ngon cho sức khỏe, thể bỏ qua .”
Đây còn ngày nào cũng uống r-ượu nữa chứ, Ninh Tịch Nguyệt trong lòng bày tỏ sự từ chối.
Suy nghĩ một chút :
“Sở dĩ c-ơ th-ể khó chịu vì uống r-ượu vàng thấy dễ chịu , mà là khi ngủ say đêm qua xoa bóp cho đấy, tay giờ vẫn còn mỏi đây , cho uống đồ giải r-ượu nữa, mới thoải mái thế đấy.”
Ninh Tịch Nguyệt vung vẩy cánh tay xoa bóp vài cái, cô nghiêm túc dối.
Lại gấp chăn, híp mắt cô tiếp tục hỏi:
“Này, đêm qua uống say ?”
Cô Trần Diệp Sơ nhớ chuyện đêm qua , những chuyện hài hước đó thú vị quá mất, nếu chỉ một cô nhớ thì đúng là quá đáng tiếc.
“Mình uống say ?”
Trần Diệp Sơ một tay ôm đầu nhớ chuyện ăn cơm đêm qua.
Ninh Tịch Nguyệt đáp với chút trêu chọc:
“ thế, còn uống r-ượu nữa cơ, đêm qua hành hạ tớ đủ đường đấy nhá, nhớ ?
Tớ bao giờ dám cho uống r-ượu nữa , say xong khổ , mà khổ là tớ đây .”
Câu của Ninh Tịch Nguyệt lập tức mở công tắc ký ức trong não Trần Diệp Sơ, chuyện xảy đêm qua đều giống như thủy triều ùa về, ký ức đầy đủ, từng chuyện từng chuyện lướt qua trong tâm trí cô .
Nhớ một chuyện Trần Diệp Sơ ngượng ngùng thêm một phần.
Chuyện cô và Lưu Dao ôm gà gọi , chuyện cô quậy phá Ninh Tịch Nguyệt thế nào, còn chuyện giữa cô và Vu Tri Ngộ nữa.
Mọi chuyện xảy đêm qua cô đều nhớ hết .
Đặc biệt là những chuyện cô với Vu Tri Ngộ đêm qua hiện mồn một, vô cùng rõ nét, còn lặp lặp trong đầu.
Trần Diệp Sơ còn mặt mũi nào ai nữa, cô che mặt, vùi đầu trong chăn bông rên rỉ:
“Trời ơi, hôm nay dám vác mặt ngoài nữa , còn hôn chứ.”
Câu cuối cùng Trần Diệp Sơ nhỏ và mập mờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-352.html.]
vẫn Ninh Tịch Nguyệt thính tai thấy, cô lập tức phấn chấn hẳn lên.
“Cái gì cái gì, hôn ai cơ.”
Ninh Tịch Nguyệt đặt tấm chăn bông đang gấp dở xuống, chạy lon ton qua, phắt xuống cạnh Trần Diệp Sơ.
Đây chính là tình tiết mà cô bỏ lỡ đêm qua ?
Vở kịch quan trọng thế bỏ lỡ chứ, là Trần Diệp Sơ cưỡng hôn Vu Tri Ngộ?
Chị em lúc uống r-ượu táo bạo thế ?
R-ượu quả nhiên là mượn can đảm mà!
Trần Diệp Sơ nhớ đến những chuyện hổ đêm qua của là mặt mũi nóng bừng lên, mặt đỏ rần, đầu vùi sâu trong chăn dám ngẩng lên, hai tay ghì c.h.ặ.t lấy chăn bông, giọng ồm ồm:
“Tịch Nguyệt, còn mặt mũi nào ai nữa , cũng còn mặt mũi nữa, hổ quá, mặt mũi đều đ-ánh mất hết đêm qua , còn mò nòng nọc đ-ập muỗi nữa chứ, á á, uống say còn phát điên thế cơ chứ.”
Phụt, Ninh Tịch Nguyệt , vội vàng lấy tay bịt miệng , ngăn cho tiếng phát , nếu mà tiếng Trần Diệp Sơ chắc chắn sẽ càng ngại ngùng hơn, càng chịu thò đầu ngoài .
Sau khi nén nụ Ninh Tịch Nguyệt một tay xoa đầu Trần Diệp Sơ an ủi.
“Cậu đừng vùi như thế nữa, gì , ai mà chẳng lúc uống say, , cứ coi như nhớ gì hết, chuyện từng xảy , đằng nào tớ cũng chẳng nhớ gì , đêm qua chuyện gì xảy , , chẳng chuyện gì cả.”
Việc uống say là khổ nhất, mà những hành động khi uống say sáng hôm thức dậy vẫn còn nhớ mới là khổ nhất, quá là hổ, e là cả đời cũng nhớ mãi, mỗi thấy r-ượu là một nhắc nhở.
Ninh Tịch Nguyệt đoán chừng lẽ cả đời cô cũng thấy r-ượu nữa.
Trần Diệp Sơ ngẩng đầu lên, nắm lấy cánh tay Ninh Tịch Nguyệt gật đầu điên cuồng:
“, nhớ gì hết, chẳng nhớ cái gì cả, , ây da, bao giờ uống r-ượu nữa , hổ ch-ết .”
Nói đến cuối Trần Diệp Sơ ảo não gõ gõ đầu .
Những chuyện khác thì dễ giải quyết, nhưng với Vu Tri Ngộ cô đây, cứ nghĩ đến chuyện đêm qua là đau đầu.
Trần Diệp Sơ hai tay ôm đầu vò rối tung cả tóc lên.
Vò xong cô ngơ ngác ngẩng đầu Ninh Tịch Nguyệt, ghé tai cô nhỏ:
“Tịch Nguyệt, xem nên đối mặt với Vu Tri Ngộ thế nào đây, , thích , cũng , còn hôm nay sẽ tìm để chính thức tỏ tình, nhưng sợ yêu đương…
ây!”
“Đừng thở dài chứ, nên đối mặt thế nào thì cứ đối mặt thế , hãy nghĩ về suy nghĩ trong lòng , theo tiếng gọi của trái tim, xem xem suy nghĩ thực sự trong lòng là gì, thế nào tớ cũng ủng hộ hết.”
Ninh Tịch Nguyệt cô đây là ảnh hưởng bởi cuộc hôn nhân ở kiếp , bất an về tương lai, sợ tổn thương một nữa, dù trong lòng cũng thích đối phương, nhưng cũng dám bước bước đó, dám dễ dàng trao gửi trái tim.
Vu Tri Ngộ chính là kết đôi định mệnh của Trần Diệp Sơ, Ninh Tịch Nguyệt tin rằng bọn họ thể thành chuyện, lẽ kết quả còn xa nữa.
Nghĩ đoạn cô mở lời:
“ mà thực sự yêu đương , cũng tuyệt đối vì khác mà bản chịu thiệt thòi, coi nhẹ bản , hãy nghĩ cho nhiều hơn, yêu bản nhiều hơn, gì thì cứ nấy.
Về phương diện cứ tớ , tớ tuy yêu đương đấy, nhưng chẳng gì đổi cả, vẫn ăn ngon mặc , thích gì thì , theo ý , đồng chí Kỷ nhà tớ tớ nắm thóp , việc lớn việc nhỏ đều do tớ quyết định, hiện tại ngoài việc thêm một quan tâm tớ , chẳng gì đổi cả.”