Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 337

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:23:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chẳng hề chút cảm giác lạ lẫm nào, khiến cô cảm thấy mấy con gà thật dễ nuôi.”

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy lạ lẫm, xổm ngoài chuồng gà hồi lâu, mãi đến khi Trần Diệp Sơ ở sát vách gọi cô mới lảo đảo dậy đôi chân tê mỏi, khập khiễng đến chỗ nối hai gian bếp.

 

Cô bóp chân nhịn mà kêu lên một tiếng:

 

“Ôi, chân em tê quá, tê ch-ết mất, xuýt –”

 

“Ai bảo xổm ở đó lâu thế, giờ tê chứ gì.”

 

Trần Diệp Sơ trêu một câu, tiếp:

 

“Giờ chúng luôn chứ?

 

Mình gọi ở phía .”

 

Ninh Tịch Nguyệt hai lời đồng ý ngay:

 

“Đi, bây giờ luôn, vịt dễ bắt , chúng sớm chút còn thêm thời gian.”

 

“Được, chúng bây giờ.”

 

Trần Diệp Sơ xong liền về phía sân thanh niên tri thức phía .

 

Ninh Tịch Nguyệt rũ rũ đôi chân còn tê mỏi, chạy bếp gọi hai. ……

 

Một giờ trưa.

 

Bên bờ sông, một bãi sậy xanh mướt ngút tầm mắt đung đưa những chiếc lá dài theo gió sông, phát tiếng xào xạc.

 

Trong bãi sậy vang lên tiếng sột soạt lớn hơn, năm cái đầu đội mũ rơm nhô .

 

Đó chính là năm Ninh Tịch Nguyệt, Ninh Thanh Viễn, Trần Diệp Sơ, Lưu Dao, Vu Tri Ngộ, những cầm đồ đạc tránh ánh mắt lẻn bãi sậy tươi để bắt vịt trời từ sớm.

 

Năm dạo một vòng trong bãi sậy tập trung tại một bãi đất khô ráo, nơi sậy thưa thớt, ai nấy đều mồ hôi đầm đìa.

 

Ninh Tịch Nguyệt bệt xuống đất, tháo mũ rơm quạt gió, lau mồ hôi vặn nắp bình nước uống một ngụm thật lớn, đó cầm bình nước mở nắp, hỏi han.

 

“Thế nào?

 

Có phát hiện mới gì ?

 

Có thấy vịt trời trứng vịt ?”

 

“Vịt trời lớn thì thấy, trứng vịt trời thì thấy mấy quả, nhưng chỉ một quả là còn .

 

Những quả khác đều là trứng hỏng.”

 

Ninh Thanh Viễn lấy một quả trứng vịt duy nhất còn sót lắc lắc.

 

“Cũng tệ , còn thu hoạch là một quả trứng vịt, hơn em.

 

Vận may của em kém, chẳng nhặt quả nào.”

 

Lưu Dao đặt gùi xuống, hai tay buông thõng, nhún vai vẻ chán nản, cầm bình nước của lên uống liền mấy ngụm lớn để giải khát.

 

“Đồng chí Lưu nhỏ bé của chị ơi, chị cũng chẳng nhặt quả trứng nào, ha ha, hai cùng hội cùng thuyền .”

 

Ninh Tịch Nguyệt cầm bình nước ôm lấy Lưu Dao – cô bé đáng yêu cùng cảnh ngộ với .

 

Lưu Dao giả vờ thút thít vài tiếng:

 

“Cuối cùng em cũng tìm tổ chức .”

 

Diễn xong , ngay ngắn những khác .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-337.html.]

 

“Bên thì nhặt một ổ trứng vịt , tổng cộng mười quả.”

 

Vu Tri Ngộ hạ cái gùi lưng xuống đặt ở giữa, để lộ mười quả trứng vịt bao quanh bởi rơm rạ trong gùi, quả vỏ trắng, còn hai quả vỏ màu xanh.

 

“Lợi hại quá.”

 

Bốn đồng thanh giơ ngón tay cái lên khen ngợi.

 

“Anh nhặt hai mươi quả trứng.”

 

Ninh Thanh Viễn lấy từ trong gùi mấy quả trứng Ninh Tịch Nguyệt và Lưu Dao – hai em cùng cảnh ngộ, :

 

“Hay là chia cho mỗi đứa năm quả, như là con nữa.”

 

“Không cần , em tự lực cánh sinh, tự tìm trứng, em tin thể tìm thấy.”

 

Ninh Tịch Nguyệt kiêu ngạo từ chối trứng vịt trong tay trai, chẳng qua chỉ là trứng vịt thôi mà, cô sẽ thôi.

 

Lưu Dao cũng từ chối, cô còn mong đợi trong gùi sẽ đầy ắp trứng vịt do chính tay nhặt .

 

Ninh Tịch Nguyệt sang duy nhất công bố:

 

“Diệp Sơ thu hoạch gì ?”

 

Trần Diệp Sơ mỉm nhẹ nhàng, đặt gùi xuống, thọc hai tay trong bưng một con vịt trời nhỏ đang nhắm mắt gật gù ngái ngủ.

 

Cô bưng con vịt nhỏ bằng hai tay, đầu tựa vai trái, bật bất lực:

 

“Vịt con.”

 

Con vịt nhỏ lông xù quả thực vô tư đến mức chẳng hề kêu một tiếng, vẫn đang ngủ ngon lành.

 

Bốn con vịt nhỏ trong tay cô, im lặng ba giây, phì đồng thanh :

 

“Cái lợi hại, cái lợi hại thật.”

 

“Diệp Sơ, cái của tuyệt đối là lợi hại nhất!”

 

Ninh Tịch Nguyệt xong nhịn vang.

 

Chương 283 Bất ngờ từ một bước chân

 

“Mọi xem nên mang con vịt nhỏ về để nó đây, lúc nhặt con vịt nó chỉ một kêu trong bãi sậy, xung quanh cũng thấy tổ nó , giờ bộ dạng chắc là đó ở ngoài kêu mệt , đặt ổ rơm trong gùi là nó dần dần hết kêu, xổm ngủ luôn.”

 

Trần Diệp Sơ con vịt nhỏ trong tay, trong mắt đầy vẻ đắn đo, một mặt lo lắng để con vịt nhỏ xíu liệu sống nổi , mặt khác phân vân mang về nuôi nổi .

 

“Diệp Sơ, con vịt nhỏ lớn lên sẽ thành vịt trời lớn, hôm nay chúng đến đây chính là để bắt vịt trời, là mang về nuôi , trông đáng yêu thế , lớn lên là thịt ăn .”

 

Lưu Dao sờ chỏm lông tơ đầu con vịt nhỏ đề nghị.

 

Ninh Tịch Nguyệt suy nghĩ một chút :

 

“Vịt trời nuôi nhà khó sống lắm, con vịt lớn lên trong tự nhiên quen với môi trường sống hoang dã , thật, đột nhiên mang về đổi sang nuôi nhà thì khó nuôi, nhưng nếu nuôi thì cũng thể mang về thử xem, tối đa hai tháng là thịt vịt ăn , nhưng loại vịt bay, cắt bớt lông cánh của nó.”

 

Lúc mới thấy tầm quan trọng của việc cô một gian nhỏ, chẳng cần đắn đo gì cả, nhặt vịt trời nhỏ thể nuôi trong gian, bên trong hoa cỏ một ao cá, vịt thể sinh trưởng ở bên trong, còn thể bắt cá trong ao ăn.

 

Ninh Tịch Nguyệt phân tâm trong gian, bên cạnh ao nước một ổ rơm đặt một đàn vịt trời nhỏ đang lảo đảo về phía mép nước, cùng với con vịt trời lớn đang nhởn nhơ bơi lội ao xa, trong lòng vô cùng thỏa mãn.

 

Thực lúc hành động riêng lẻ cô đúng là nhặt trứng, nhưng cô phát hiện cả gia đình vịt trời trong ổ, cô lấy một cái lưới lớn tự tết bằng rơm chụp xuống con vịt trời, nhanh tay nhanh mắt bê cả ổ lẫn gia đình vịt trời , tất cả đều cho gian.

 

Vịt nhỏ lớn lên thành vịt lớn sẽ đẻ trứng, như cô sẽ trứng vịt ăn, thịt vịt ăn, gà vịt đều đủ cả .

 

Thu tâm trí, Ninh Tịch Nguyệt tập trung sự chú ý Trần Diệp Sơ.

 

 

Loading...