“Thẩm Thanh Hà nghĩ đến việc hai đứa nhỏ còn về quê, nên gói xong sủi cảo là bắt đầu nấu bữa tối, bốn giờ rưỡi chiều nấu xong cơm.”
Anh em Ninh Tịch Nguyệt vốn dĩ về, nhưng từ chối lời mời nhiệt tình của tiền bối, đành tiếp tục mặt dày thổi lửa phụ giúp, ăn ké bữa tối hôm nay.
Khi bữa tối nấu xong, bé gặp lúc mới đến ngoài cầm một con , lúc về cầm một chiếc vòng sắt đang lăn chơi, lăn vòng sắt, lúc mở cửa miệng còn hét lớn:
“Mẹ ơi, con về , bữa tối nấu xong ?
Con phụ thổi lửa đây."
“Ơ, thơm quá, sủi cảo nấu xong , con còn ngửi thấy mùi thịt hun khói nữa nhỉ."
Cậu bé hít hà khí, chiếc vòng sắt tay cũng cần nữa, chiếc móc sắt tay kêu “choảng" một tiếng vứt xuống đất, chân chạy biến trong nhà, mặt là nụ tươi rói.
“Dê, con về thật đúng lúc, sủi cảo ngon lành và thịt hun khói ơi, đến đây."
“Anh, về ," Tiểu Hòa bên cạnh Ninh Tịch Nguyệt vui vẻ chạy về phía trai .
Thẩm Thanh Hà đang gắp vài miếng thịt hun khói cắt xong bỏ hộp cơm, thấy con trai hớt hơ hớt hải chạy tới, liền lấy một bàn tay ấn lên trán bé, bắt đứa trẻ dừng .
“Chạy nhanh thế gì, thật là hấp tấp."
Thẩm Thanh Hà mắng một câu buông tay lấy một chiếc túi lưới nhét tay con trai, đồng thời chỉ hộp cơm xếp xong bên cạnh :
“Con đúng là về thật đúng lúc đấy, nè, bữa tối của bố con xếp xong , mau mang qua cho bố con ."
Cậu bé nhón chân đĩa thịt hun khói để bục bếp nuốt nước miếng, mắt chuyển sang l.ồ.ng hấp sủi cảo bên cạnh, môi mấp máy, cầm túi lưới trong tay hộp cơm bàn một cái.
Cuối cùng hạ quyết tâm thu hồi ánh mắt, động tác nhanh nhẹn bỏ hộp cơm bàn chiếc túi lưới đang cầm tay, miệng vẫn quên dặn dò:
“Mọi chờ con về ăn cơm đấy nhé, nếu thì để cho con ít thịt và sủi cảo đấy."
“Được , chờ con về ăn cơm, con đừng vội."
Thẩm Thanh Hà thấy con trai nóng lòng chạy, liền kéo cánh tay bé xoay , đối mặt với em Ninh Tịch Nguyệt đang trong bếp.
“Chào hỏi mới , đây là chị Tịch Nguyệt, Thanh Viễn, chào chị con."
“Em chào chị Tịch Nguyệt, chào Thanh Viễn, em là Lý Hiểu Đông, năm nay mười hai tuổi, chị thể gọi em là Hiểu Đông."
Lý Hiểu Đông vỗ ng-ực dõng dạc chào hỏi, chào xong tò mò hai , trong mắt còn một tia ngưỡng mộ, chị cao thật đấy.
“Chào em Hiểu Đông."
Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn đồng thanh chào hỏi.
Chào hỏi xong, Thẩm Thanh Hà mới buông tay con trai :
“Được , con , sớm về sớm."
“Vâng, nhất định đợi con ăn cơm đấy nhé."
Lý Hiểu Đông bừng tỉnh khỏi cơn ngơ ngẩn, xách hộp cơm tay lao ngoài:
“Chị Tịch Nguyệt, Thanh Viễn, em đây, lúc về em còn hỏi chị một chuyện đấy."
Chữ cuối cùng còn dứt, lao đến cổng sân .
“Đứa trẻ lúc nào cũng hớt hơ hớt hải, để các cháu chê ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-312.html.]
Thẩm Thanh Hà áy náy .
“Có gì ạ, trẻ con thì hoạt bát một chút mới chứ ạ."
Ninh Tịch Nguyệt lắc đầu bận tâm, đứa trẻ qua là thuộc kiểu giao thiệp rộng, chẳng sợ lạ chút nào.
“Chỉ là năng lượng dồi dào quá mức, ngày nào cũng dì tức ch-ết."
Thẩm Thanh Hà tuy miệng lẩm bẩm nhưng trong lòng vẫn quan tâm đến hai đứa con , hễ nhắc đến con là khóe miệng thôi mỉm , tay chân thoăn thoắt đổ món rau cuối cùng chảo xào.
Lý Hiểu Đông mới ngoài một lát, món rau còn xào xong về, ở cổng hét lớn:
“Mẹ ơi, con về , chúng thể khai cơm ?"
“Hê, đứa trẻ chẳng bảo nó đưa cơm , về nhanh thế, còn đầy năm phút."
Thẩm Thanh Hà vài nhát xẻng xúc món cần tây xào trứng đĩa:
“Tịch Nguyệt, Thanh Viễn, cần thổi lửa nữa , , rửa tay ăn cơm thôi."
“Vâng."
Thẩm Thanh Hà múc một chậu nước ấm từ nồi nhôm phía để rửa tay, đồng thời gọi ngoài:
“Lý Hiểu Đông, con đưa cơm xong ?
Vào rửa tay ăn cơm ."
Lý Hiểu Đông xách hộp cơm nhảy chân sáo bếp, đặt hộp cơm xuống, thấy chị đang dắt em gái rửa tay, cũng xắn tay áo nhúng tay rửa, mặt tươi hớn hở:
“Mẹ ơi, cần đưa , bố con về , cả chú hai cũng đến nữa, con gặp ở đường, chú hai đến đưa thịt bò cho nhà đấy, một miếng to lắm, con chú hai là ở quanh huyện một đội con bò ngã ch-ết, chú hai thấy thế mua một ít, haha, chúng thịt ăn ."
“Vậy ."
“Ở phía một chút, sắp đến nơi , con chạy về báo chuẩn thêm hai bộ bát đũa."
Lý Hiểu Đông vẩy vẩy những giọt nước tay, tự giác bưng cơm canh trong bếp bàn.
Ninh Tịch Nguyệt tin trong lòng chút rút lui, hai em cô quá đường đột .
Cô bỗng nhiên thấy hối hận vì lỡ đồng ý ở ăn tối, hai em cô với tư cách là những lạ mới gặp đầu mà ở ăn tối thì quá phiền cả gia đình .
Lại còn những thành viên khác trong gia đình đến, trông thật ngượng ngùng.
đến thì cứ bình tĩnh mà đối mặt.
Sau qua thăm hỏi nhiều hơn mới , coi như mà đối đãi, thể để nghĩ chỉ vì việc nhờ vả mới đến một chuyến, tuyệt đối để ấn tượng như .
Bọn họ chỉ đại diện cho bản mà còn đại diện cho dì Lâm nữa.
Ninh Thanh Viễn cũng ý nghĩ tương tự, hai em một cái, đưa cho Ninh Tịch Nguyệt một ánh mắt kiên định.
Sau đó giúp một tay bưng cơm canh lấy bát đũa, như thì cứ cố gắng thể hiện nhất, với tính cách của hai em cô thì chẳng gì sợ cả.
Chỉ là một đến thôi mà, bọn họ nhất định sẽ cho bữa cơm ngượng ngùng, nhất định ăn cho khách chủ cùng vui, để ấn tượng .
Thẩm Thanh Hà cũng lo hai gò bó, ngại ngùng, lôi cơm canh trong hộp cơm :
“Hai cháu đừng gò bó, chú hai nó hiền lắm, các cháu cũng tầm tuổi , thành bạn chứ."