Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 252
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:15:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vâng ạ.”
Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn giúp bưng thức ăn lên bàn.
Thịt hươu xào lăn, canh xương hươu, thịt hươu hấp bột ngô, thịt hươu món thịt chiên giòn (tiểu tô nhục), sườn hươu kho hồng xíu, hai nồi lẩu đang sôi sùng sục, và nhiều nguyên liệu nhúng lẩu khác.
Đầy một bàn thức ăn.
Nguyên một con thịt hươu vẫn dùng hết, còn thừa ít.
Đợi bàn, Vân Tú Lan rạng rỡ vỗ tay:
“Khai đũa thôi.”
Nghe thấy câu , lượt cầm đũa lên.
Ninh Tịch Nguyệt cầm đũa lên chuẩn đ-ánh một bữa no nê thì trong đầu lóe lên một tia sáng, đột nhiên nhớ tới cả bộ đội sáng nay vẫn tới.
“Đợi chút , còn cả nữa.”
“Ồ đúng , quên mất còn cả thằng cả nữa đấy, đợi một lát .”
Vân Tú Lan tiếc nuối đống thức ăn nóng hổi đang quyến rũ bàn, nỡ đặt đũa trong tay xuống, nuốt nước miếng một cái:
“Đợi cả con năm phút, năm phút nữa mà tới thì để nó tự mà lấy, chúng thể để bàn thức ăn mất độ ngon .”
Dù đằng vẫn còn nhiều thịt, thằng cả tự cũng xào.
Ninh Tịch Nguyệt:
......
là ruột .
Đừng tưởng cô chỉ nhanh ch.óng ăn món thịt do cha xào thôi, mất độ ngon gì đó là cái cớ hết.
Cũng may là mới đợi hai phút thì cổng lớn ngoài sân vang lên tiếng gõ.
Ninh Tịch Nguyệt chỉ địa chỉ cho cả thôi, chẳng cần nghĩ cũng bên ngoài là ai .
“Em mở cửa, chắc là cả về .”
Cô vội vàng chạy qua, ngoài cửa đúng là Ninh cả đang tìm tới.
“Anh cả, mau , đang đợi ăn cơm đây, hôm nay chúng ăn ngon lắm.”
Ninh Tịch Nguyệt nắm lấy cánh tay Ninh cả kéo , đóng cổng lớn , chạy trong.
Cô sợ đợi nổi nữa.
“Thằng cả tới , mau rửa tay đây ăn cơm.”
Ninh Hải thấy bèn gọi một tiếng cho lệ, chủ yếu là giục , để vợ đói.
“Vâng.”
Ninh Thanh Trí nhanh nhẹn múc nước rửa tay xuống bàn ăn.
Bát đũa của Ninh Thanh Viễn giúp đặt sẵn bàn.
Vân Tú Lan thấy con trai cả vững, cầm đũa lên nhà hét lớn:
“Cầm đũa, khai đũa thôi.”
Lệnh ban , tất cả bàn đều cầm lấy đũa của , bắt đầu gắp thức ăn.
Ninh Tịch Nguyệt cầm đũa lên, việc đầu tiên là ăn một miếng thịt hươu xào lăn tươi ngon.
Cay nồng đậm đà, hề dai, kiểm soát lửa và thời gian cực , thịt ngấm gia vị, hợp để ăn với cơm trắng.
Ninh Tịch Nguyệt dứt khoát xới một bát cơm trắng để ăn kèm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-252.html.]
Đây là đầu tiên cô bắt đầu ăn lẩu mà “chiến" cơm , thực sự là món thịt xào của cha cô bỏ thêm ớt ngâm và gừng ngâm, đậm đà, cực kỳ đưa cơm.
Ăn xong thịt xào gắp các món khác, lúc mới phát hiện món nào cũng cực phẩm.
Thịt hấp bột thì thơm, thịt chiên giòn thì giòn, canh xương thì ngọt thanh, sườn hươu kho thì chỉ cần mút một cái là thịt lìa xương.
Cuối cùng ăn hết một bát cơm, Ninh Tịch Nguyệt bắt đầu ăn lẩu.
Đũa cứ nhằm thẳng ngăn lẩu cay mà gắp, cay ngon.
Ninh Thanh Viễn ăn đến mức mặt đỏ gay, tốc độ gắp thức ăn còn nhanh hơn bình thường vài phần, miệng còn quên nịnh nọt.
“Bữa là bữa ngon nhất mà em từng ăn, em gái , nước lẩu em pha vẫn ngon như khi, thức ăn cha và xào cũng thơm, hạnh phúc quá mất.”
“Nói ngon thì vẫn là do nguyên liệu thôi, thịt hươu tươi, ăn cỏ núi mà lớn, thịt chẳng chút mùi tanh nào cả.”
Ninh Hải tháo chiếc kính đầy nước xuống lau lau đặt sang một bên, tiếp tục :
“Mọi ăn một bữa thịnh soạn và ngon lành thế đều là nhờ phúc của Nguyệt Nguyệt nhà đấy, ăn thịt thì nhớ kỹ cái của Nguyệt Nguyệt.”
Vân Tú Lan húp một ngụm canh tiếp:
“ thế, thằng hai con ở quê chăm sóc em gái cho đấy.”
“Con .”
Ninh Thanh Viễn gặm xương, miệng lúng b.úng ba chữ, tiếp tục tập trung gặm khúc xương ống.
Ninh Thanh Trí nãy giờ xuống là bắt đầu ăn mới bữa tiệc hươu phần hôm nay là do em gái đ-ánh hươu.
Bữa cơm cũng là cả nhà cùng .
Anh bưng bát canh lên cảm ơn nhà, trong lòng thấy áy náy, bữa chỉ chẳng gì cả, về là sẵn mà ăn.
Đều là một nhà yêu thương , chẳng ai để ý chuyện đó, đáp chỉ là tiếng mời ăn ăn ăn.
Mỗi đều vùi đầu ăn.
Vì là lẩu, bên còn thể đốt than, mùa đông lạnh giá mà ăn đến mức cả đều nóng bừng lên.
Buổi chiều đều việc gì, dứt khoát cả nhà cứ vây quanh bàn ăn tiếp, rời bàn, ăn no thì nghỉ một lát ăn, cả nhà với là ăn đến tận tối.
Hôm nay ăn một bữa cho thật sướng!
Sau khi ăn no đợt đầu, vợ chồng Ninh Hải lấy mấy cuốn sách mà Ninh Thanh Viễn mang tới để tiến hành kiểm tra ba em.
Ninh Hải cầm cuốn sách Toán lớp 11 hỏi định lý, Vân Tú Lan cầm cuốn sách Văn cho bọn họ thuộc lòng những bài văn cần thuộc.
Ninh Thanh Trí mới về nên chuyện, mặt ngơ ngác đề, đang ăn cơm mà bắt đầu hỏi bài thế .
Cũng may gần đây thương nên ngày ngày đều học tập, khiến nhanh ch.óng định tinh thần.
Không ngoài dự đoán, cả ba đều trả lời , đôi khi hai em trả lời chút ngắc ngứ, nhưng cuối cùng vẫn trả lời đúng câu hỏi mà cha đặt .
“Xem các con đều ôn bài nghiêm túc, đặc biệt biểu dương em gái, câu nào cũng trả lời nhanh đúng, kiến thức nền tảng vững chắc, hai đứa con nỗ lực lên đấy.”
Ninh Hải hài lòng khép sách , cuối cùng về phía Ninh Thanh Trí:
“Đặc biệt là con cả, bất cứ lúc nào cũng từ bỏ việc học, trình độ văn hóa của con cao thì lúc đề bạt cán bộ mới càng sức cạnh tranh, nếu gặp cơ hội đào tạo ở trường quân sự nào đó, xác suất con chọn sẽ lớn hơn, cơ hội tới mới nắm bắt .”
“Con thưa cha.”
Ninh Thanh Trí nghiêm túc gật đầu.
Ninh Tịch Nguyệt lời cha thì khâm phục ông, thực sự tầm xa trông rộng, thời đại vì một nguyên nhân mà phổ biến là coi trọng giáo d.ụ.c, chỉ nhà họ là coi trọng, và luôn kiên trì thực hiện.
Gia đình họ sống một chút cũng chẳng gì lạ, cha lo xa, con cái nỗ lực lời cha , cả nhà cùng đồng lòng thiện bản .
Phải thừa nhận rằng kiến thức đổi vận mệnh, kiến thức mở rộng tầm mắt con , kiến thức khiến con khai sáng, đặc biệt là trong cái thời đại đặc biệt .