Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 243
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:15:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cũng ."
Ninh Hải con gái một cái, bướng bỉnh .
Ninh Tịch Nguyệt nhiệt tình chạy qua mỗi tay ôm một :
“Bố , hai tới đây, con còn đang định lát nữa gọi điện thoại cho hai đấy."
Vân Tú Lan dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ trán Ninh Tịch Nguyệt, hận thù lão đại lão nhị:
“Mấy đứa nhóc lương tâm , dám giúp lão đại giấu và bố, nếu gọi điện thoại cho lão đại vô tình tình hình, các con còn định giấu chúng đến bao giờ nữa."
“Con sai ."
Ba em ngoan ngoãn mặt Vân Tú Lan một nữa đồng thanh cúi đầu nhận .
Phải ưu điểm chung của ba em chính là luôn thức thời mặt bố , bất kể thế nào, cứ nhận , đặc biệt là mặt là nhất định nhận , nếu ông bố đằng sẽ tay.
Thế là, ba nhận , cơn giận trong lòng Vân Tú Lan liền tan biến, nhưng bà , chỉ áp dụng thái độ phớt lờ, hai thằng con thối cùng với cô con gái cưng nhất đều phớt lờ, hôm nay nhất định cho ba đứa nhỏ thối một bài học nhớ đời, còn dám học thói giấu giếm.
Vân Tú Lan ngoảnh đầu , thèm để ý đến ba , lướt qua ba sảng khoái tới nắm tay Tống Giai Nhân.
“Cháu chắc là Giai Nhân nhỉ, con bé trông thật xinh ."
Bị bầu khí vui vẻ của gia đình cho ngẩn ngơ, Tống Giai Nhân hồn ngoan ngoãn chào hỏi:
“Cháu chào chú, chào dì ạ, cháu là Tống Giai Nhân, đối tượng của Trí."
Cô thực khá thích bầu khí gia đình thoải mái vui vẻ thế , là một gia đình tràn đầy tình yêu thương, trải qua một lượt thế sự lo lắng trong lòng cô còn bao nhiêu, mong đợi sự chung sống trong tương lai.
“Đứa trẻ ngoan, vất vả cho cháu thời gian qua chăm sóc Trí ."
Vân Tú Lan nắm nắm tay Tống Giai Nhân, hiền từ .
Tống Giai Nhân lắc đầu tranh công, hào phóng :
“Dì ơi, cháu vất vả ạ, chăm sóc Trí đều là việc cháu nên , nếu vất vả thì là Thanh Viễn và Nguyệt Nguyệt vất vả, hai em vẫn luôn ở đây chăm sóc."
“Đều là những đứa trẻ ngoan."
Trong mắt Vân Tú Lan mang theo nụ hài lòng, ấn tượng đầu tiên về Tống Giai Nhân khá , ham công, năng cũng nhỏ nhen.
Trong lúc Vân Tú Lan tiếp tục trò chuyện với Tống Giai Nhân để tìm hiểu tình hình.
Ninh Thanh Trí và Ninh Thanh Viễn huých huých Ninh Tịch Nguyệt ở giữa, ba những động tác nhỏ nháy mắt với , ý nghĩa truyền đạt qua động tác hình thể chính là:
“Em gái, chỉ em tay mới giải quyết thôi.”
Ninh Tịch Nguyệt đẩy rơm rớm nước mắt chớp chớp đôi mắt tố cáo hai sói lang.
Hai em ngoảnh đầu , từ chối giao tiếp bằng mắt.
Ninh Hải nổi nữa, trừng mắt dữ dội hai em, bưng một chén nước đưa cho Ninh Tịch Nguyệt vẫn đang nỗ lực biểu diễn, hiệu cho cô bưng cho Vân, ông sẽ hòa giải.
Ninh Tịch Nguyệt cảm động bố Ninh, nhỏ giọng :
“Cảm ơn bố, vẫn là bố nhất."
“Ừ, , bố giúp con."
Ninh Hải dắt con gái về phía Vân Tú Lan đang trò chuyện, giúp con gái khéo.
Ninh Tịch Nguyệt giấu tay lưng, lặng lẽ dấu tay “Yeah" với cả hai ở phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-243.html.]
Chương 203 Bệnh thiếu tâm nhãn
Ninh Tịch Nguyệt động tác , trong mắt Ninh Thanh Viễn và Ninh Thanh Trí liền xuất hiện ý , nhưng dám lộ quá rõ ràng, hai em cúi đầu, mím môi, cố gắng để bố phát hiện nụ mặt .
Nếu phát hiện thì coi như xôi hỏng bỏng .
Lúc Ninh Hải đầu hai , hai em càng cúi đầu thấp hơn, trong lòng chột vô cùng.
Cảm nhận ánh mắt như đuốc của bố Ninh quét qua , hai càng thu liễm cảm xúc, một vẻ cúi đầu, nhát như hai con chim cút.
Ninh Hải lúc mới hài lòng thu ánh mắt, hiệu cho Ninh Tịch Nguyệt thể dâng chén nước tay cho .
Ninh Tịch Nguyệt nhận tín hiệu, rón rén bước tới vài bước, đến gần Vân Tú Lan hơn, khi bước tới phía bên bà liền khom lưng dâng , mặt nở nụ nịnh nọt Vân Tú Lan:
“Mẹ, chuyện mệt đúng ạ, chúng uống ngụm nước cho thấm giọng tiếp."
“Giai Nhân đợi dì một lát nhé."
Trên mặt Vân Tú Lan mang theo nụ hiền từ với Tống Giai Nhân một câu, đầu Ninh Tịch Nguyệt liền đổi sắc mặt, nụ biến mất, nhanh hơn cả nghệ thuật biến mặt trong kịch Xuyên.
“Lúc mới nhớ đến con ."
Bà liếc một cái, nhận lấy chén từ tay Ninh Tịch Nguyệt, nhưng chỉ bưng chén tay chứ uống.
“Mẹ, con xin mà, chuyện gì nhất định sẽ với , giấu nữa ."
Ninh Tịch Nguyệt cứ thế ngốc nghếch với Vân, ôm lấy cánh tay bà nũng:
“Mẹ, mau uống ạ, nguội mất ."
Chỉ uống nước mới biểu thị là chấp nhất nữa.
Hai em Ninh Thanh Viễn và Ninh Thanh Trí cũng luôn chú ý đến động tĩnh bên , mòn mỏi đợi bà uống .
“Tú Lan, các con cũng , bà cứ tha thứ cho chúng ."
Ninh Hải ở bên cạnh giúp, cũng là tìm bậc thang cho bà xuống.
Vân Tú Lan thấy cao cũng hòm hòm , uống ba ngụm , hếch cằm về phía Ninh Thanh Trí và Ninh Thanh Viễn:
“Hai đứa đây."
Hai em giống như hai con ch.ó con, hớn hở chạy tới, khom lưng nhận với bố :
“Bố , con sai , đảm bảo sẽ ."
“Nhớ kỹ lời các con hôm nay đấy, chẳng đứa nào yên tâm cả, các con thật là, ây da!"
Vân Tú Lan thở dài một tiếng, còn thể đây, ba đứa đều là bà đẻ , báo tin vui báo tin buồn cũng là vì họ lo lắng, con cái lớn , cũng thương bố .
Đột nhiên một luồng chua xót tràn lòng, bà chớp chớp đôi mắt cay xè uống che đậy:
“Sau đừng giấu và bố, chúng tin tức của các con từ miệng khác nữa."
Ninh Hải lúc về phía Vân, ba đứa con cố ý nghiêm mặt, giọng trầm xuống:
“Nghe thấy ?"
“Vâng, chúng con ạ."
Ba thấp cổ bé họng đó nghiêm túc lắng lời dạy bảo.
Dù họ bao nhiêu tuổi, mặt bố vẫn là trẻ con, vẫn là những đứa trẻ phạm mắng bố dạy bảo, vẫn là những đứa trẻ tìm bố nũng cầu xin sự tha thứ, vẫn là những đứa trẻ bố tin tưởng vô điều kiện.