Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 218
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:13:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Diệp Sơ hưng phấn chạy về trong phòng, cầm viên gạch của học theo dáng vẻ của Ninh Tịch Nguyệt mà .
Vì sợ ngã, cô còn đặc biệt dời chậu đến sát cửa, nắm lấy cánh cửa để giữ thăng bằng.
Người ở đó ép thịt, còn hưng phấn nhảy nhảy vài cái.
Hệ thống thấy cảnh liền ấm áp nhắc nhở Ninh Tịch Nguyệt:
“Ký chủ, cô cứ thong thả thôi, đừng học theo cô mà nhảy.
Viên gạch của chúng giống , cô mà nhảy một cái, miếng thịt sẽ nát bấy đấy."
“ nhảy, chỉ di chuyển chân thôi."
Viên gạch của như thế nào cô tự rõ, buff đại lực của cô vặn mở đến điểm tới hạn tối ưu mà thớ thịt thể chịu đựng , thể tùy tiện nhảy.
Nhảy một cái là thịt nát chắc chắn.
buff của viên gạch cũng giúp cô nhanh ch.óng ép sạch m-áu trong thịt ngoài, m-áu ép triệt để.
Vì tiếp theo đó, trong khi Trần Diệp Sơ vẫn đang tiếp tục ép m-áu, Ninh Tịch Nguyệt các bước chuyển thuật bằng miệng của cô , nội dung sổ tay mà tự bắt đầu công đoạn cuối cùng.
Lại một nữa xát muối, lặp lặp động tác xoa bóp.
Trần Diệp Sơ vẫn đang xử lý m-áu trong miếng thịt của , thấy động tác nhanh nhẹn của Ninh Tịch Nguyệt thì nhịn :
“Tịch Nguyệt, cảm thấy đùi lợn muối của sẽ ngon hơn nhỉ."
Ninh Tịch Nguyệt vui vẻ nhận lời khen:
“Ha ha, hy vọng sẽ là trò giỏi hơn thầy."
Hệ thống bò đầu Ninh Tịch Nguyệt, cô bận rộn cả ngày chỉ vì ăn một miếng thịt đùi muối cho là mỹ vị, nó cảm thấy khó hiểu:
“Ký chủ, vì một miếng ăn ngon mà cô thật sự quá liều mạng , một miếng thịt tiêu tốn cả ngày trời, cô cô thể bao nhiêu việc khác ."
Tay Ninh Tịch Nguyệt ngừng động tác, “Ngươi hiểu , dân dĩ thực vi thiên (dân lấy ăn trời), ngươi xem xã viên nào trong đội thức khuya dậy sớm bận rộn vì miếng ăn chứ.
Bất luận là thời đại nào, ăn luôn là việc quan trọng nhất, giống như việc ngươi cần năng lượng ."
Nói đến năng lượng thì hệ thống hiểu ký chủ , nó cũng sẵn sàng vì năng lượng mà tiêu tốn thời gian, chỉ cần hấp thụ năng lượng tinh khiết thì tiêu tốn bao lâu cũng .
Ninh Tịch Nguyệt quản hệ thống nữa, giơ miếng thịt trong tay lên hỏi Trần Diệp Sơ đang xoa muối cho thịt:
“Diệp Sơ, mau xem giúp miếng thịt thể treo lên phơi khô ."
Trần Diệp Sơ rửa sạch muối tay, ghé sát dùng tay ấn ấn miếng thịt đùi , dùng đầu lưỡi nếm thử mùi vị dính ngón tay, gật đầu:
“Ừm, bôi thêm một ít bột gia vị bí truyền bên ngoài nữa là ."
“Được."
Và ngay lúc .
“Tịch Nguyệt."
Bên ngoài truyền đến tiếng hét của Lưu Dao:
“Tịch Nguyệt, đội trưởng điện thoại của , bảo mau đến đại đội điện thoại."
Chương 182 Anh cả gặp chuyện
“Được ."
Ninh Tịch Nguyệt đặt miếng thịt xuống nhanh ch.óng rửa tay, hỏi Lưu Dao đang ở cửa:
“Đội trưởng là ai gọi điện cho ?"
Lưu Dao lắc đầu:
“Không , nhưng đội trưởng bảo đối phương vẻ khá gấp, bảo mau qua đó."
“Được, ngay đây, cảm ơn nhé."
Ninh Tịch Nguyệt cảm thấy bất an một cách khó hiểu, tháo tạp dề ném lên tủ bát chạy vụt ngoài:
“Diệp Sơ, đây, trông chừng miếng thịt giúp ."
“Được, đường cẩn thận nhé."
“Biết ."
Trong gió chỉ còn tiếng vọng của ba chữ , Ninh Tịch Nguyệt chạy như bay ngoài, hướng về phía đại đội.
……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-218.html.]
Trước cửa văn phòng đại đội.
Ninh Tịch Nguyệt một tay vịn khung cửa, một tay chống bụng cúi thở hồng hộc:
“Đội trưởng, ai... ai gọi điện thoại cho cháu , nhà cháu ."
“Cái con bé chạy nhanh quá, qua đây uống miếng nước nghỉ ngơi ."
Đội trưởng đang nghiêm túc sắp xếp tài liệu, Ninh Tịch Nguyệt đột nhiên xuất hiện ở cửa cho giật , ông bước tới đỡ cô một tay, rót cho cô một ly nước nóng.
“Cảm ơn đội trưởng."
Ninh Tịch Nguyệt xuống ghế đẩu, bưng ly sứ tráng men đội trưởng đưa cho uống ực ực để lấy .
“Không gấp, bên một lát nữa sẽ gọi ."
Đội trưởng nhíu mày tiếp tục :
“Là đồng chí Quý đến đội dùng điện thoại , giọng vẻ gấp."
Tay cầm ly nước của Ninh Tịch Nguyệt khựng , cô đặt ly xuống, thần sắc trở nên ngưng trọng:
“Vậy thể là chuyện gì nhỉ?"
Một bình tĩnh như đồng chí Quý mà cũng khiến đội trưởng sự nôn nóng, thì chắc chắn là chuyện gì đó xảy .
“Reng reng reng...
Reng reng reng..."
Lúc chuông điện thoại mặt đội trưởng vang lên.
“Alo."
Đội trưởng điện thoại:
“Đến ."
Đội trưởng đưa điện thoại trong tay cho Ninh Tịch Nguyệt, bản thì ngoài, để gian cho Ninh Tịch Nguyệt.
“Chào , đồng chí Quý, là Ninh Tịch Nguyệt, ."
Ninh Tịch Nguyệt ôm lấy trái tim đang phập phồng bất an mà nhận điện thoại.
Nghe từng câu từng chữ của đồng chí Quý ở đầu dây bên , lòng Ninh Tịch Nguyệt chùng xuống tận đáy, thể tin nổi:
“Cái gì?
Anh cả ?
Anh cho tình trạng cụ thể của vết thương ."
“Anh cả cô hiện tại nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là thị lực của ảnh hưởng lớn, bác sĩ tình huống nhất là giữ mắt nhưng sẽ nhược thị, tình huống nhất là mù .
Dù là tình huống nào thì cũng chỉ thể giải ngũ."
Giọng trầm trọng của Quý Diễn Minh truyền qua điện thoại.
“Anh cả cô yêu nghề như , bây giờ còn tình trạng thực sự của , sợ chịu nổi cú sốc mà nhụt chí, nên tạm thời cho .
nhớ đến thu-ốc của cô nên đặc biệt gọi điện hỏi xem cách nào ."
Sau phút hoảng loạn, Ninh Tịch Nguyệt bây giờ đặc biệt bình tĩnh:
“Có cách, nếu cả chuyện hãy bảo đừng lo lắng.
Anh cho địa chỉ bệnh viện, xin nghỉ xong sẽ qua đó chăm sóc , nhất định thể khiến bình phục."
Nghe , Quý Diễn Minh tràn đầy hy vọng rằng mắt của em thể chữa khỏi, tràn đầy niềm tin Ninh Tịch Nguyệt.
“Được, sẽ giúp cô xin nghỉ bên , nhờ mua vé tàu cho cô, cô đừng vội, lát nữa sẽ gọi ."
“Cảm ơn , đồng chí Quý."
Ninh Tịch Nguyệt cúp điện thoại, ghế đẩu bình tĩnh suy nghĩ xem việc thắp sáng hình minh họa nào thể công thức ch-ữa tr-ị mắt.
“Ký chủ, đừng lo lắng."
Cái vuốt nhỏ của hệ thống sờ lên đầu Ninh Tịch Nguyệt an ủi.
“Ừm, để suy nghĩ ."
Ninh Tịch Nguyệt đưa tay ôm lấy con rùa nhỏ đầu lòng, cảm nhận sức mạnh, vứt bỏ tạp niệm, lòng tĩnh , huy động ký ức lưu trữ trong não bộ.