Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 202
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:13:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dịch vụ giám định của Thống t.ử tốn mười điểm tích lũy vẫn hết hạn, Thống t.ử đồng chí bò vai Ninh Tịch Nguyệt nhắc nhở ấm áp.
“Nhà ở , dẫn chúng .”
Một đồng chí công an khác hỏi.
“Vâng.”
Trương Tiểu Hoa dậy lên tiếng đáp ứng.
Ninh Tịch Nguyệt kinh ngạc nhướng mày, ngờ Trương Tiểu Hoa nhận lời, đây là đại nghĩa diệt , đúng, chắc là vì chồng mà bán .
“Tiểu Ninh tri thanh đó ?
Tiểu Ninh tri thanh, mau tới cứu với.”
Lúc bên ngoài gọi Ninh Tịch Nguyệt khám bệnh.
“Đến đây.”
Ninh Tịch Nguyệt đáp một tiếng, ngoài.
Những khác ở đây đều lượt .
Một nhóm nhỏ là theo Ninh Tịch Nguyệt ngoài, một là theo vợ chồng Trương Tiểu Hoa và Lý Cường chuẩn sang đội sát vách xem náo nhiệt.
Tất nhiên đồng chí công an dặn dò đội trưởng một câu, bảo trông chừng dấu chân cho kỹ.
“Yên tâm, nhất định trông kỹ.”
Đội trưởng đảm bảo, chỉ cần kẻ trộm của đội họ thì ông yên tâm .
Bên , khi Ninh Tịch Nguyệt ngoài thì thấy hai xã viên trong đội đang khiêng một khuôn mặt xa lạ đầy những vết sẹo loang lổ, ngất xỉu tới.
“Anh xảy chuyện gì ?”
Ninh Tịch Nguyệt hỏi han tình hình theo lệ thường.
Một xã viên trong đó trả lời mang tính suy đoán:
“Chắc là chân trượt ngã từ núi xuống, chúng nhặt ở chân núi, thấy còn thở nên mang đến cứu một chút.”
Ninh Tịch Nguyệt tới lật mí mắt xem xét, kiểm tra sơ bộ thể, nguy hiểm tính mạng, đỉnh đầu một cục u, là do đ-ập đầu dẫn đến hôn mê:
“Chờ lấy hòm thu-ốc.”
Nói xong xoay trong nhà.
“Ồ đây chẳng là Trương Tứ ?”
Thím Lưu thấy đang đất thì hét lớn về phía :
“Đồng chí công an, Trương Tứ ở đây .”
“Trương Tứ gì?
Ở ?
Ở ?”
Những chậm vài bước phía kinh hỉ hỏi.
Sao mà trùng hợp thế?
Bước chân Ninh Tịch Nguyệt trong nhà đều khựng một chút, xoay nghi phạm đang ngất xỉu đất một cái, mới rảo bước tiến trong nhà lấy hòm thu-ốc.
là khéo thành chuyện!
Hôm nay coi như gặp , cô nhanh ch.óng cho tỉnh .
Trần Diệp Sơ đang khóa cửa ở phía thấy thím Lưu hét một tiếng, liền rảo bước chạy về phía .
Chương 169 Chuột gặp mèo
Sau khi Ninh Tịch Nguyệt mang hòm thu-ốc ngoài, cô lấy một viên thu-ốc hoạt huyết hóa ứ đút miệng Trương Tứ.
Không lâu , Trương Tứ tỉnh , mở to hai mắt thấy vô đôi mắt mong chờ vây quanh , sự kinh hoàng và sợ hãi trong lòng tăng vọt, tay chống đất định dậy bỏ chạy.
“A!”
Ngặt nỗi vết thương cho phép, c-ơ th-ể còn chống lên ngã chỗ cũ, động đến vết thương .
Trương Tứ ôm cục u lớn nhất đầu kêu đau.
“Đồng chí, chấn động não thì đừng chạy nữa, chạy thoát .”
Ninh Tịch Nguyệt liếc một cái nhẹ tênh, chậm rãi đóng hòm thu-ốc lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-202.html.]
“Tỉnh , tỉnh , đồng chí công an, tỉnh .”
“Anh đây là trốn, chắc chắn là chột .”
Lời của Ninh Tịch Nguyệt và lời của quần chúng vây xem Trương Tứ cả đều , sắc mặt trắng bệch, vội vàng dậy.
ba chữ cuối cùng của Ninh Tịch Nguyệt giống như bùa chú vang vọng tuần trong não , khiến đầu càng thêm choáng váng càng thêm đau đớn.
“Đây là gấp gáp đến mức đau cả đầu .”
“Có lẽ là đau vết thương.”
Các xã viên vây xem từng động tác của Trương Tứ đang đất đều giải thích.
Những phía còn giúp đồng chí công an hô hoán:
“Mọi , lùi mấy bước, nhường đường, nhường cho đồng chí công an tiến lên phía .”
Trương Tứ thấy bộ quần áo công an đó thì sợ đến chịu nổi, c-ơ th-ể đều đang run rẩy, trong lòng nghĩ là tiêu , hôm nay tiêu đời .
Ninh Tịch Nguyệt thấy Trương Tứ mồ hôi đều sợ đến chảy , tặc lưỡi một cái, tố chất tâm lý cũng quá kém , đồng chí công an còn kịp gì mà run cầm cập lên , ai cũng thấy vấn đề.
chuẩn bộ dạng chuột gặp mèo.
“Anh là Trương Tứ, đúng .”
Đồng chí công an họ Tôn tiến lên một bước mặt Trương Tứ hỏi han.
“Phải… …”
Một chữ , Trương Tứ trả lời lắp bắp, răng va lập cập.
“Đây là đồ của chứ?”
Sợi dây xỏ đồng tiền đồng lộ mắt Trương Tứ.
Trương Tứ chấn kinh sờ , bảo bối của rơi từ lúc nào .
“Là của , cảm ơn…
đồng chí công an.”
Trương Tứ nôn nóng đưa tay cướp, lấy sợi dây ngay lập tức.
đây là chứng cứ, đồng chí công an thể cho phép cướp .
Liền giơ cao cánh tay, thu sợi dây.
Trương Tứ giãy dụa dậy:
“Đồng chí, đưa cho , đó là đồ của .”
Thím Lưu bên cạnh phát ngôn:
“Còn đồ của cái gì, tìm chính là đấy.”
“Là của là .”
Đồng chí công an họ Tôn gật đầu thu cất chứng cứ, chào hỏi các xã viên giúp đỡ cùng khiêng phía bếp ở đằng .
Trương Tứ trơ mắt khiêng ngày càng gần cái nơi mà lúc gấp gáp chạy trốn đó, trong lòng ngày càng nôn nóng bất an, là thật sự xong đời .
“Làm cái gì , thả …”
Mấy xã viên dùng sức kìm hãm tứ chi của Trương Tứ, cho vùng vẫy thoát .
Người khiêng đến bên ngoài bếp của Trần Diệp Sơ, đồng chí công an cởi giày của mang đến đối chiếu dấu chân .
Chiếc giày và dấu chân khớp mỹ.
“Xem kìa, quả nhiên là .”
“Kẻ trộm, chính là kẻ trộm.”
“ thấy trông đúng là bộ dạng kẻ trộm.”
“Xem tướng mạo đúng là lấm lét như chuột.”
Có nhỏ giọng lầm bầm một câu.
Sự trùng khớp khiến quần chúng vây xem lập tức sôi sục, họ tận mắt chứng kiến một kẻ trộm sa lưới, trong lòng kích động.
Giống như mỗi đều là Sherlock Holmes nhập thể, từ những phương diện khác tìm kiếm thêm nhiều chứng cứ thuyết phục Trương Tứ là kẻ trộm, đến cả tướng mạo học cũng lôi .
Có điều vị bà lão xem tướng mạo chỉ dám tự lầm bầm.
Lý Cường Trương Tứ đang đờ đẫn đất, trong lòng một tia áy náy, nhưng nhiều hơn là vui mừng, cái nồi đen thể gánh.