Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 191

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:12:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bên chỗ cô đốt lửa, sợ con ch.ó trắng nhỏ của ch-ết cóng, còn đặc biệt ôm nó sang để cạnh Tiểu Hôi ngủ.”

 

Ninh Tịch Nguyệt gì, cô Tiểu Hôi sẽ tay.

 

Con ch.ó trắng nhỏ run bần bật khỏi cái ổ đặt cạnh Tiểu Hôi, cào cào ống quần của Trần Diệp Sơ kêu ư ử, chính là dám qua đó.

 

“Hê, Tiểu Bạch, mày run thế , đừng sợ, Tiểu Hôi sẽ bắt nạt mày , bên đó ấm lắm."

 

Trần Diệp Sơ xổm xuống vuốt ve lưng ch.ó nhỏ để an ủi.

 

Tiểu Hôi cao ngạo liếc nó một cái, tiếp tục vùi đầu cái ổ ấm áp của ngủ khì, chẳng để ý đến ai.

 

Ninh Tịch Nguyệt hiểu thấy Tiểu Hôi toát một luồng khí phách vương giả kiểu “đừng chạm ông đây".

 

ý nghĩ của cho buồn .

 

Ninh Tịch Nguyệt nén , về phía con vật nhỏ yếu ớt chân Trần Diệp Sơ, cô đương nhiên tại Tiểu Bạch sợ, đó là sự áp chế tự nhiên của huyết mạch, mỗi con vật đều lãnh địa riêng của .

 

Rõ ràng nhà bếp chính là lãnh địa của Tiểu Hôi.

 

“Hay là thử dời ổ của nó một chút xem, lẽ vì nó quá nhỏ nên tự nhiên sợ những con vật lớn hơn ."

 

“Được."

 

Hết cách , dời ổ đến chỗ cách Tiểu Hôi xa nó vẫn sợ, Trần Diệp Sơ đành ôm ch.ó về, khỏi nhà bếp của Ninh Tịch Nguyệt là sợ nữa, cứ hễ trong là bắt đầu run rẩy rên rỉ.

 

Hết cách, Trần Diệp Sơ chỉ đành ôm về, quyết định lát nữa sẽ lót ổ cho dày thêm một chút.

 

Tiểu Hôi đặt cằm trong ổ, lạnh lùng cửa, nhích m-ông đối diện với vị trí cửa tiếp tục ngủ.

 

“Mày đúng là đồ quỷ nhỏ thông minh."

 

Ninh Tịch Nguyệt b.úng nhẹ đầu Tiểu Hôi, thuận tiện điểm danh nó một cái:

 

“Ngủ , ai đến cướp nhà của mày ."

 

Sau khi thêm một chiếc bùa hộ mệnh bằng răng sói, Ninh Tịch Nguyệt lấy một miếng thịt khô từ gian thưởng cho Tiểu Hôi, thấy nó ăn xong mới rửa mặt về phòng ngâm chân.

 

Trước khi ngủ, Ninh Tịch Nguyệt gian để cho lợn nái ăn, còn cách nào khác, dạo bụng lợn nái ngày càng lớn, sắp đến ngày dự sinh nên ăn cũng nhiều, chia thành nhiều bữa nhỏ, bây giờ đến lúc cho nó ăn thêm bữa phụ.

 

Không cho nó ăn đúng giờ, nó gào thét khản cả giọng trong gian cho xem.

 

Ninh Tịch Nguyệt dùng điểm danh cuối cùng trong ngày cho lợn nái và đàn lợn con phía để tích trữ bã khoai lang.

 

Đứng bên cạnh lợn nái trong chuồng ăn cám, cô lo lắng hỏi rùa nhỏ:

 

“Thống t.ử, ngươi xem trong bụng con lợn nái nhà chúng bao nhiêu đứa nhỏ, cái bụng to quá , to đến đáng sợ, sợ sẽ đám lợn con ăn đến sạt nghiệp mất."

 

“Ký chủ, sạt nghiệp ai chứ chắc chắn sạt nghiệp , cô cứ yên tâm một trăm hai mươi phần trăm , còn bản Thống t.ử ở đây mà."

 

Rùa nhỏ vỗ vỗ chân lên ng-ực đảm bảo.

 

Ninh Tịch Nguyệt trút bỏ lo lắng, “Có câu của ngươi là yên tâm ."

 

Cô chỉ đợi câu của Thống t.ử thôi.

 

Ninh Tịch Nguyệt khổ.

 

Ai bảo bây giờ cô là phụ nữ một con lợn nái và một đàn lợn con lượng trói buộc chứ.

 

Bây giờ một con trói buộc, sẽ cả đàn trói buộc.

 

Không thể cân nhắc nhiều hơn cho đám lợn con.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-191.html.]

“Thống t.ử, giúp để mắt tới lợn nái nhiều hơn chút, thời khắc mấu chốt để xảy sai sót gì, thể uổng phí công sức chúng nuôi nấng bấy lâu nay ."

 

“Được thôi, ký chủ."

 

Chương 160 Lợn nái của đội khó đẻ ?

 

Ninh Tịch Nguyệt nhận câu trả lời của Thống t.ử xong mới thư phòng học tập, học mệt đan mấy cái giỏ hoa để thư giãn đầu óc.

 

Hiện tại, việc học và thực hành cuốn sách bách khoa đan lát đồ gia dụng đối với Ninh Tịch Nguyệt trở thành kỹ năng thư giãn giờ học, đan lát kiểu đắm giúp tâm hồn cô tĩnh lặng , thả lỏng đại não, ở trạng thái thoải mái tự tại.

 

Hơn nữa những món đồ đan xong còn thể để hệ thống thu hồi, giúp cô kiếm chút phí thủ công, là một cách thư giãn .

 

Sau khi đan hai mươi cái giỏ thu hồi, điểm tích lũy của hệ thống chỉ còn thiếu ba trăm hai mươi điểm là gom đủ một nghìn điểm để đổi lấy vật liệu nâng cấp gian cuối cùng.

 

Ninh Tịch Nguyệt liền dừng ngủ.

 

Lúc ngủ, cô thấy gió rít gào bên ngoài khiến cây cối kêu u u, đoán chừng bên ngoài nhất định là bão tuyết mịt mù, nhịn quấn c.h.ặ.t chăn , cảm nhận nóng từ phía giường sưởi truyền lên mới yên tâm giấc ngủ.

 

Vì ngày hôm cần về trạm xá nữa, Ninh Tịch Nguyệt đặc biệt ngủ thêm một lát.

 

Sau đó lạnh đến tỉnh cả .

 

Ninh Tịch Nguyệt đành bò dậy đốt giường sưởi.

 

Trần Diệp Sơ cũng tỉnh theo, mơ màng nheo mắt:

 

“Tịch Nguyệt, cũng lạnh đến tỉnh ?"

 

“Ừm, giường sưởi nóng, ngủ thoải mái, cứ cảm thấy từng luồng gió lạnh ùa ."

 

Ninh Tịch Nguyệt dụi mắt, chậm rãi dậy mặc quần áo.

 

Cũng may quần áo ủ trong chăn ấm áp, mặc dễ chịu.

 

“Cũng chẳng tuyết bên ngoài rơi dày bao nhiêu mà nhiệt độ giảm nhanh như ."

 

“Tối nay bên chỗ tớ cũng đốt lửa, chất thêm nhiều than gỗ , đốt cho thật vượng."

 

, cái bếp đất bên chỗ Trần Diệp Sơ cũng thông một cái miệng sang cái giường sưởi của bọn họ.

 

Lúc đầu định bụng hai bên phiên đốt giường sưởi, giờ xem thể cùng đốt, hoặc đắp thêm một chiếc chăn nữa.

 

Ninh Tịch Nguyệt xuống giường mở cửa, một luồng gió lạnh thấu xương ùa tới, còn kẹp theo những bông tuyết, khiến cô rùng một cái, vội thụt đầu đóng cửa .

 

“Tuyết lớn lắm, nhiệt độ thấp, mặc nhiều một chút."

 

Nhắc nhở Trần Diệp Sơ một câu xong, cô vội vàng lục lọi đồ dùng mùa đông trong tủ.

 

Mũ, chụp tai, khăn quàng cổ, găng tay, giày bông lớn, áo đại hành quân đều lôi hết ngoài.

 

Còn ôm thêm một chiếc chăn bông dày đặt lên giường.

 

Trần Diệp Sơ khoảnh khắc Ninh Tịch Nguyệt mở cửa nãy trực tiếp cảm nhận trời bên ngoài lạnh thế nào, luồng gió lạnh đó khiến cô rúc trong chăn mặc xong quần áo mới ló đầu .

 

Cô cảm thấy còn lạnh hơn cả kiếp .

 

Lúc Ninh Tịch Nguyệt đang mặc trang mùa đông, cô cũng tìm những quần áo mùa đông tích trữ từ sớm .

 

Mà Ninh Tịch Nguyệt bên bắt đầu vũ trang cho , những món đồ tìm đều mặc hết lên .

 

Chiếc áo đại hành quân rộng thùng thình, Ninh Tịch Nguyệt trực tiếp khoác bên ngoài chiếc áo bông lớn của , chiếc áo đại hành quân dày cộm như một chiếc chăn bông khoác lên , cô chỉ cảm thấy ấm sực, chẳng lạnh tí nào.

 

Ninh Tịch Nguyệt bộ dạng của thì hài lòng mỉm , giờ ngoài chắc là lạnh .

 

 

Loading...