Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:10:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cũng chỉ còn hai năm nữa thôi, xa nữa .”

 

“Ừ, để tiếc nuối.”

 

Ngô Quế Phương một tay lau khô nước mắt, một tay nắm lấy bàn tay mạnh mẽ của Ninh Tịch Nguyệt, giống như cảm nhận sức mạnh, kiên định gật đầu:

 

“Nói chuyện với em xong chị thấy dễ chịu hơn nhiều, em đúng, chị kiên trì lâu như , nếu cứ dễ dàng từ bỏ như thế, chắc chắn trong lòng chị sẽ một nút thắt, vạn nhất còn cơ hội như , thì chẳng chị sẽ hối hận đến ch-ết .”

 

Thực chị chính là nhận sự đồng tình của khác đối với sự kiên trì của , chỉ cần một đồng tình là chị động lực, thể tiếp tục kiên trì.

 

“Chị nghĩ thông là , những chuyện cũng sẽ thấy ánh sáng cuối đường hầm thôi, cứ là chính .”

 

Ninh Tịch Nguyệt thu tay về, mỉm với chị .

 

Sau khi những nỗi vui và u uất trong lòng đều thổ lộ hết, sắc mặt Ngô Quế Phương trở nên hơn hẳn, vẻ âm u mặt biến mất.

 

“Cảm ơn em, Tịch Nguyệt.”

 

Ninh Tịch Nguyệt đưa hai gói th-ảo d-ược qua:

 

“Không gì, thu-ốc của chị đây, cầm lấy.”

 

Sau khi Ngô Quế Phương , Ninh Tịch Nguyệt thả lỏng , đôi khi lắng cũng là chuyện dễ dàng gì.

 

Ngồi chơi một lúc, trạm y tế một khác tới.

 

hai mà chiều nay cô định tìm, tự tới tìm cô .

 

Người còn thấy giọng cởi mở tràn đầy nhiệt huyết hét lớn:

 

“Em gái, tới thăm em đây!”

 

Giọng ấm áp như ánh mặt trời của Ninh Thanh Viễn lập tức xua tan chút cảm thương tích tụ trong lòng Ninh Tịch Nguyệt vì những lời của Ngô Quế Phương.

 

Chương 131 Học xe đạp

 

Ninh Thanh Viễn dắt một chiếc xe đạp nữ mới tinh đạp ánh nắng , yên xe đạp buộc một cái gùi, tươi vẫy tay với Ninh Tịch Nguyệt.

 

“Em gái, mau xem, mang gì tới cho em , xe đạp, mau qua đây xem , em lên trấn chợ sẽ thuận tiện , đạp xe đạp loáng cái là tới trấn, cần bộ nữa.”

 

Ninh Tịch Nguyệt rảo bước sân, chiếc xe đạp nữ nhỏ nhắn hơn chiếc xe nam trong gian của cô, hiếm hoi đưa tay sờ tay lái:

 

“Anh hai, mua lúc nào thế, còn là xe đạp nữ nữa, cái tốn ít tiền nhỉ.”

 

Ninh Thanh Viễn dừng xe, tháo gùi ở yên xuống, mặt mang theo ý lớn:

 

“Không đắt, 150 đồng, dạo hưởng sái của em gái mà một khoản tiền thưởng lớn , so với tiền mua xe đạp thì đó chỉ là phần nhỏ thôi, giờ túi thiếu tiền.

 

Cuối cùng bỏ tiền, cả bỏ phiếu, cùng lấy chiếc xe đạp xuống.”

 

Vừa nhận tiền thưởng, Ninh Thanh Viễn liền mua chiếc xe đạp , như em gái liền cần bộ đường xa lên trấn nữa.

 

“Đẹp , chúng đổi kiểu khác.”

 

“Đẹp, cần đổi.”

 

Trong lòng Ninh Tịch Nguyệt cảm động, hai trai lúc nào cũng quan tâm cô, còn đặc biệt chọn xe đạp nữ cho cô:

 

“Anh hai, mai chợ, nhớ cũng nhé, đợi em ở công xã trấn, chúng đạp xe về.”

 

Ninh Tịch Nguyệt quyết định ngày mai tìm cơ hội lấy chiếc xe nam trong gian cho , xe nam cao lớn chính là hợp cho con trai nhất.

 

Như hai em bọn họ đều là xe .

 

“Được.”

 

Ninh Thanh Viễn mở tấm vải đậy gùi , như thể dâng báu vật đặt mặt Ninh Tịch Nguyệt, thấp giọng :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-156.html.]

“Xem , trong gùi còn mang theo đồ ăn, kiếm một con thỏ rừng, lúc qua đây bắt gặp đường, xử lý núi , buổi trưa thể xào thịt ăn, đậy , đừng để khác thấy.”

 

“Anh, thật lợi hại.”

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy con thỏ b-éo mầm bọc trong lá cây lớn trong gùi, giơ ngón tay cái lên khen ngợi:

 

“Hôm nay buổi trưa ở đây ăn cơm, chúng xào thịt thỏ, hôm qua huyện với cả, em còn để dành bánh bao thịt lớn cho đấy.”

 

Ninh Thanh Viễn thấy em gái để dành bánh bao thịt cho , trong lòng sướng rơn, giơ tay tự xung phong:

 

“Được, buổi trưa để xào, món thịt thỏ xào cay, giờ dạy em xe đạp, giờ đúng lúc ai em đang rảnh.”

 

“Được, lát , em bưng gùi phòng .”

 

Ninh Tịch Nguyệt bê gùi về phía phòng nghỉ, lấy con thỏ bên trong cho ba lô, đậy vải gùi đặt ở góc tường.

 

Lúc ngoài, Lý Tú Tú tới, đang ở trong sân thu dọn th-ảo d-ược, nhưng mắt thỉnh thoảng liếc Ninh Thanh Viễn bên cạnh, lòng đặt ở th-ảo d-ược.

 

Còn tò mò thử bắt chuyện:

 

“Đồng chí, tới khám bệnh là tìm bác sĩ Ninh nhỏ của chúng , thấy trong đội bao giờ nhỉ.”

 

Ninh Thanh Viễn gật đầu :

 

đang đợi bác sĩ Ninh nhỏ của các cô.”

 

Lý Tú Tú thấy câu trả lời , trái tim nhấc lên liền rơi phịch xuống vị trí cũ, trong lòng chút thất vọng, thu hồi tầm mắt nghiêm túc phơi thu-ốc.

 

Ninh Tịch Nguyệt thú vị quan sát cảnh , sự bất thường của Lý Tú Tú là cô hiểu rõ nhất, lúc hai kết thúc cuộc đối thoại cô hướng ngoài gọi một câu:

 

“Anh hai.”

 

“Ơi.”

 

Ninh Thanh Viễn vẫy tay:

 

“Em gái, mau qua đây, dạy em xe.”

 

“Anh hai?”

 

Lý Tú Tú còn thất vọng thấy câu Ninh Tịch Nguyệt gọi, tâm trạng lập tức bay bổng trở , mặt nở nụ , “Anh là hai của Tịch Nguyệt !

 

Thường xuyên Tịch Nguyệt nhắc tới , hôm nay cuối cùng cũng gặp thật.”

 

“Ồ, thật ?

 

Em gái thường xuyên nhắc tới ?”

 

Ninh Thanh Viễn vốn dĩ trong mắt chỉ quan tâm em gái thấy lời , hứng thú đầu Lý Tú Tú hỏi han.

 

Lý Tú Tú gật đầu lia lịa:

 

, luôn khen đối với cô , là trai nhất.”

 

Tâm trạng Ninh Thanh Viễn càng hơn, đắc ý với Ninh Tịch Nguyệt:

 

“Em gái, hóa trong lòng em hơn cả, ha ha, cả thì cũng chuyện để .”

 

Bậc thầy cân bằng Ninh Tịch Nguyệt lắc đầu, “Anh và cả đều như , đều là trai , đừng qua chỗ cả lung tung, cẩn thận cả đ-ánh đấy.”

 

Ninh Thanh Viễn chọn lọc , “Làm tròn lên chính là nhất.”

 

Không thì thôi, Ninh Tịch Nguyệt bất lực lắc đầu, cô thể tưởng tượng cảnh hai nhà qua chỗ cả khoe khoang lung tung, đó cả nể tình mà đ-ánh cho một trận, thú vui nhỏ của hai em họ cô xen nữa.

 

Cô vẫn là nên học xe đạp cho thôi, học xong lên trấn sẽ tiện lợi .

 

Ninh Tịch Nguyệt sờ xe đạp, “Anh, một vòng trong sân cho em xem .”

 

 

Loading...