Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 149
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:10:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Kỷ Ngạn Minh trong lòng là hâm mộ, khi nào mới thể từ mượn phiếu phát triển thành đường đường chính chính nhận quần áo lót đây.”
Anh nỗ lực thôi!
Chương 125 Điểm danh điểm danh điểm danh
Tiếp theo dạo đại lầu bách hóa Ninh Tịch Nguyệt còn mở chế độ mua mua mua nữa, âm thanh nhắc nhở bên tai ngừng khiến cô thể mở chế độ điểm danh điểm danh điểm danh.
Cũng may mỗi cơ hội điểm danh để đến giây phút cuối cùng sắp hết hạn thì sẽ điểm danh, nhờ mới giúp cô thể điểm danh thêm vài .
Ở quầy bán quần áo mùa đông, hệ thống vang lên.
“Đinh, phát hiện địa điểm điểm danh, quầy quần áo mùa đông, ký chủ điểm danh .”
“Điểm danh.”
“Điểm danh thành công, nhận Gói quà lớn mùa đông, hai chiếc áo bông lớn, hai chiếc quần bông lớn, hai đôi găng tay bông, hai đôi giày bông lớn, thể chống chọi cái lạnh âm bốn mươi độ.”
Nhìn thấy gói quà , mùa đông , vật tư mùa đông đều bắt đầu tích trữ lên .
Đi ngang qua cửa hàng thực phẩm phụ điểm danh một Gói quà lớn đồ ăn vặt, còn là phiên bản hỗn hợp cổ kim, bánh ngọt trứng gà, bánh quy Kim Kê các kiểu đồ ăn vặt của thời đại , khoai tây chiên, que cay, đồ kho, hạt khô các loại đồ ăn vặt của hiện đại.
Nhìn thấy que cay Tiểu Vương T.ử bỗng chốc khơi dậy cơn thèm thuồng của Ninh Tịch Nguyệt, nước miếng trong miệng bắt đầu tiết , lâu ăn que cay, trông khá là hấp dẫn.
Ừm, ghi nhớ , địa điểm điểm danh cô thể lặp đến điểm danh.
Sau đó ở quầy bán lương thực dầu mỡ điểm danh một thùng lớn dầu hạt cải và dầu lạc, còn dầu mè.
Thấy quầy bán chỉ bông, hệ thống vang lên.
“Đinh, phát hiện địa điểm điểm danh quầy bán chỉ bông, ký chủ điểm danh .”
“Điểm danh.”
“Điểm danh thành công, nhận Gói quà lớn len sợi, bốn màu xanh lam, xanh quân đội, đen, xám mỗi loại năm cân len cashmere, một bộ dụng cụ kim đan len.”
Gì cơ, quầy bán chỉ bông cho cô điểm danh len cashmere, mặc dù đều là sợi, nhưng sự khác biệt của loại sợi là cực kỳ lớn, nhưng mà cô thích.
Ninh Tịch Nguyệt nhớ hồi học đại học cô dựa kỹ năng đan khăn len nhanh ở trường mà đan khăn len theo yêu cầu cho những bạn học tặng khăn len yêu thương cho bạn trai bạn gái mùa đông để kiếm sinh hoạt phí cho .
Bây giờ nhiều len trong tay như , sắp bước mùa đông, cô ít nhiều cũng đan cho mỗi trong nhà một chiếc khăn len.
Ninh Tịch Nguyệt vui vui vẻ vẻ nhận lấy bộ vật phẩm điểm danh , mua một ít chỉ bông mới rời .
Ninh Thanh Trí đang công cụ hình xách đồ ở phía liếc thời gian đồng hồ của Kỷ Ngạn Minh, nhắc nhở:
“Em gái, thời gian còn sớm nữa, chúng tiệm cơm quốc doanh ăn cơm thôi.”
Ninh Tịch Nguyệt đồ đạc tay hai , cũng như những vật phẩm điểm danh nhận trong ba lô, hài lòng gật đầu:
“Được ạ, chúng ăn cơm.”
Vừa vặn ba cơ hội điểm danh còn trong túi cô đều là thể điểm danh lúc nơi, cô cũng định điểm danh thêm nữa, hôm nay những thứ đủ , chuyến thành phố thật sự là đáng giá.
Ba đến tiệm cơm quốc doanh, đang là giờ cơm, mặc dù giá đắt nhưng ăn cơm bên trong tính là ít.
Ninh Tịch Nguyệt tìm chỗ , Kỷ Ngạn Minh phụ trách đến cửa sổ xếp hàng mua cơm nước, Ninh Thanh Trí nhận lấy tất cả túi lớn túi nhỏ tay cùng xách theo.
Ninh Tịch Nguyệt ở chỗ thấy liền từ trong túi lấy một chiếc bao tải xếp gọn rũ , “Anh cả, bỏ hết đây ạ, một cái túi là xong hết.”
“Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-149.html.]
Ninh Thanh Trí hiền hậu, bỏ tất cả đồ đạc gói kỹ trong tay bao tải:
“Vẫn là em gái nghĩ chu đáo.”
Đồ đạc từng cái bỏ , Ninh Tịch Nguyệt nhấc bao tải vác lên vai thử một chút, nhẹ nhàng thuận tiện.
Ninh Thanh Trí ở bên cạnh hộ vệ, chỉ sợ Ninh Tịch Nguyệt vác bao tải lên vai trật thắt lưng, “Được , em gái, mau đặt xuống, em , đến cửa sổ xem chút, em món gì ăn ?”
Ninh Tịch Nguyệt đặt bao tải xuống chân, ngẩng đầu tấm bảng đen nhỏ treo tường những món cung cấp hôm nay.
Món chính bánh bao chay, sủi cảo, bánh bao nhân thịt và cơm trắng, món mặn thịt hấp (thiêu bạch), cải thảo hầm thịt lợn, thịt kho tàu, cá kho, còn khoai tây sợi xào các loại món xào.
Món nào cũng khá.
“Anh cả, món nào cũng ạ, em ăn cơm, lấy một phần thịt kho tàu và thịt hấp, những món còn hai tự xem mà gọi, cùng em dạo cả buổi chiều, hôm nay em mời khách.”
Ninh Tịch Nguyệt từ trong túi móc một nắm tiền và phiếu đặt tay trai , sợ cô từ chối, bổ sung thêm một câu:
“Trước đó cảm ơn sự giúp đỡ của đồng chí Kỷ, hứa mời ăn cơm mà mãi tìm dịp, hôm nay mời luôn thể, hai em ăn cơm riêng thì là trả tiền đấy.”
“Được, em mời.”
Ninh Thanh Trí nắm tiền và phiếu :
“Vậy qua đó đây.”
Ninh Tịch Nguyệt bồi thêm một câu:
“Mua thêm mấy cái bánh bao nhân thịt đóng gói mang về nữa ạ, khó khăn lắm mới đến một chuyến, mang cho hai ít bánh bao về.”
“Đi cũng nhớ đến thằng nhóc đó.”
Ninh Thanh Trí thấy thằng nhóc lão nhị thì trong lòng chút ghen tị lẩm bẩm một câu.
Ninh Tịch Nguyệt trả lời, ngây ngô với :
“Anh cả, cứ mua mà.”
Cái bánh bao thịt cô công dụng lớn.
“Được, em , sắp xếp đến chỗ lão Kỷ , qua đó đây.”
Ninh Tịch Nguyệt cô vội vàng chạy qua đó, trong não đang suy nghĩ khi về sẽ lấy bánh bao thịt trong ba lô của cô tráo đổi, đưa chiếc bánh bao thịt đó của cả cho , ăn sớm sớm nâng cao tố chất c-ơ th-ể.
Trong lúc suy nghĩ, Kỷ Ngạn Minh và Ninh Thanh Trí bưng cơm nước tới.
Cơm nước ở tiệm cơm quốc doanh phần ăn đầy đặn, ba bốn món, đủ ăn.
Tay nghề của đại sư phụ ở tiệm cơm quốc doanh khá , thịt kho tàu ngon hơn vị đại sư phụ ở chỗ nhà cô.
Thịt hấp cũng hấp mềm, rau muối bên vị cực , đưa cơm.
Đi dạo đại lầu bách hóa lâu như , tiêu hao ít, Ninh Tịch Nguyệt sớm đói , thuận theo món ăn ngon miệng bàn một ăn hai bát cơm trắng lớn, cũng may trong túi chút phiếu lương thực.
Kỷ Ngạn Minh đặt bát đũa xuống, đôi mắt mang theo ý Ninh Tịch Nguyệt mặt ăn trông giống như một chú sóc nhỏ, hai má cơm nhét căng phồng, bỗng cảm thấy vô cùng đáng yêu.
Ninh Thanh Trí bên cạnh suy nghĩ của đồng đội, đang cúi đầu đổ nốt chút nước sốt còn bát để ăn, và nốt miếng cơm cuối cùng mới thỏa mãn tán thưởng:
“Ngon quá, lâu ăn miếng thịt kho tàu nào thơm thế .”