Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Điểm Danh Mở Hack Nằm Thắng - Chương 133
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:07:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ Ninh Tiêu Tiêu từng thấy qua, cho nên cô tự cho là đúng mà bày cái trò giả nét chữ , điều đó chỉ khiến cô càng thêm khẳng định chắc chắn đó là chuyện ngu xuẩn do Ninh Tiêu Tiêu .”
Ninh Tịch Nguyệt dùng sức vò nát tờ giấy trong tay, nếu cô gây chuyện thì sẽ theo cô tới cùng, chỉ mong cô đừng hối hận.
“Là Ninh Tiêu Tiêu hả?”
Trần Diệp Sơ dáng vẻ của Ninh Tịch Nguyệt khẳng định.
“Ừm.”
Lòng Trần Diệp Sơ chùng xuống, chiếc khăn tay lôi và biểu cảm của Ninh Tịch Nguyệt, cô chắc chắn đó chính là đồ của Ninh Tịch Nguyệt, trong lòng cô nảy sinh linh cảm lành về cái gọi là vật đính ước mà cô đưa cho lão Vương Mặt Rỗ.
Quả nhiên, chú ch.ó Tiểu Hôi lanh lợi kịp thời lôi thứ đồ trong túi bên .
Thứ lôi là một chiếc áo mặc lót nhỏ.
Trần Diệp Sơ thứ đồ đang móc móng vuốt Tiểu Hôi mà bốc hỏa, cô giật lấy, thấy hai dấu vân tay đen sì đó rõ ràng là của Vương Mặt Rỗ, khuôn mặt thẹn giận, cầm viên gạch đất lên liền nện túi bụi Vương Mặt Rỗ.
“Đ-ánh ch-ết đồ biến thái nhà lão, đ-ập ch-ết lão...”
Ninh Tịch Nguyệt chiếc áo lót nhỏ đó là nhận ngay đây là đồ của Trần Diệp Sơ, hai ở cùng một phòng nên cô nhiều thấy cô mặc chiếc áo ba lỗ mặc trong , Trần Diệp Sơ khá thích mặc chiếc đó.
“Á -”
Vương Mặt Rỗ kêu t.h.ả.m thiết, Ninh Tịch Nguyệt rút một nắm rơm từ đống rơm cuộn thành một cục nhét miệng Vương Mặt Rỗ.
“Ư ư -”
Đợi Trần Diệp Sơ đ-ánh cho tay, Vương Mặt Rỗ cũng lờ đờ, Ninh Tịch Nguyệt lúc mới ngăn Trần Diệp Sơ :
“Để hỏi xem chiếc áo là thế nào .”
Thấy nắm rơm là nước miếng, Ninh Tịch Nguyệt chán ghét dùng que củi gạt .
Trần Diệp Sơ cũng tức phát điên , cô gái nào mà phát hiện áo lót của trong túi của một lão già, đó còn dấu vết nữa, đó là chuyện thể khiến tức nổ phổi.
Thời đại đàn ông cầm trong tay đồ lót của phụ nữ thì sẽ kết quả như thế nào, Trần Diệp Sơ hiểu rõ nhất.
Quan hệ đối tượng mà để cầm áo lót của đối phương là chuyện lớn thể khiến dùng nước miếng dìm ch-ết , huống chi là một đàn ông lạ mặt.
Trần Diệp Sơ tức đến run tay:
“Nói, cái lấy ở , thành thật khai báo, thể tha cho lão một con đường sống.”
Vương Mặt Rỗ rạp đất thoi thóp dám giở trò, thành thật khai báo:
“ thật sự oan mà, thứ phát hiện thấy bệ cửa sổ nhà .
đang ngủ trong nhà thì thấy tiếng gõ cửa sổ, còn gọi một tiếng, tiếng gọi đó giống hệt tiếng của cô, đợi cửa xem thì thấy , thấy chiếc áo bệ cửa sổ...”
“Các cô xem chuyện là thế nào chứ.”
Vương Mặt Rỗ thấy Trần Diệp Sơ định tay đ-ánh lão tiếp, bản năng sinh tồn mãnh liệt khiến lão vội vàng bổ sung một câu:
“Giờ nhớ thì giọng đó giống giọng của cô, chút giống giọng của Ninh Tiêu Tiêu.”
Trần Diệp Sơ hằn học :
“Là Ninh Tiêu Tiêu trộm áo, chắc chắn là cô .
Hôm nay giặt quần áo phơi cái sào cửa bếp quên thu , buổi chiều thì Ninh Tiêu Tiêu là cuối cùng.”
Cô nhất định để Ninh Tiêu Tiêu tự ăn quả đắng.
“Xem cả hai chúng đều Ninh Tiêu Tiêu hãm hại .”
Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ đồng thời lão Vương Mặt Rỗ đất, trong lòng đều ý định, hai , ý tưởng đạt sự thống nhất.
Ninh Tiêu Tiêu thích Vương Mặt Rỗ như , thế thì thành cho cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-diem-danh-mo-hack-nam-thang/chuong-133.html.]
Chương 112 Gây chuyện
Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ nện cho Vương Mặt Rỗ một trận nữa, đó mỗi từ trong túi lấy một viên thu-ốc nhét miệng Vương Mặt Rỗ, bóp cằm lão vài giây, đó mới buông .
Thu-ốc của Ninh Tịch Nguyệt tan ngay trong miệng, cuốn theo thu-ốc của Trần Diệp Sơ cùng trôi xuống họng và dày của Vương Mặt Rỗ.
Vương Mặt Rỗ móc họng cũng nôn , lão bệt đất ôm cái bụng đang đau râm ran, kinh hãi hai Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ:
“Hai cô cho ăn cái gì ?”
Ninh Tịch Nguyệt Vương Mặt Rỗ nhếch mép, cái miệng 35,5 độ nhả hai chữ lạnh âm hai độ:
“Thu-ốc độc.”
Trần Diệp Sơ khẽ một tiếng:
“Thu-ốc độc mãn tính.”
“Các... các cô, á, bụng đau quá...
đưa thu-ốc giải cho .”
Vương Mặt Rỗ cảm nhận cơn đau trong bụng, tin lời Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ, “Cầu xin hai cô đưa thu-ốc giải cho , nhất định tìm các cô gây rắc rối nữa, nhất định phiền các cô, tránh xa các cô .”
Ninh Tịch Nguyệt hừ lạnh một tiếng:
“Thu-ốc giải thì lão bỏ cuộc , lời lão tin lấy một dấu chấm câu nào hết.
Ai khi đưa thu-ốc giải cho lão , lão đầu hại ?
Cho nên vì sự an của chính , chỉ đành lão chịu thiệt thôi.
Lão cũng xem bệnh, thu-ốc do chính , lão cứ yên tâm, thu-ốc của ngoài thì ai giải .”
Trần Diệp Sơ đổ thêm dầu lửa đe dọa:
“Thu-ốc độc mãn tính của cũng , chỉ thu-ốc giải thôi.
Dù lão tới bệnh viện lớn ở Thượng Hải Thủ đô cũng giải độc của lão .
Ban đầu sẽ triệu chứng gì, đó lão sẽ g-ầy mòn dần, cuối cùng biến thành một bộ xương khô, khi g-ầy chỉ còn da bọc xương chính là ngày ch-ết của lão.”
Vương Mặt Rỗ chẳng học hành gì nhiều, chỉ từng tham gia một lớp xóa mù chữ, kết hợp với phản ứng c-ơ th-ể, lão tin sái cổ lời của hai .
“Các cô xa thế chứ, hu hu, tội nghiệp Vương Mặt Rỗ vợ con, để nòi giống cho nhà họ Vương...
Ông trời ơi, ông thể nhẫn tâm như chứ...”
Vương Mặt Rỗ lóc t.h.ả.m thiết, vạt áo quệt một cái, nước mắt nước mũi nhoe nhoét hết cả mặt.
Hai Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ vội lùi vài bước, chán ghét lão.
Nhìn thấy ống tay áo Vương Mặt Rỗ đen sì một mảng còn đóng vảy, rõ ràng là do dùng ống tay áo quẹt mũi lâu ngày để nước mũi khô.
Ninh Tịch Nguyệt nhất thời thấy ghê chính tay , những chỗ khác quần áo Vương Mặt Rỗ từng quẹt nước mũi nữa.
Mà dáng vẻ của Vương Mặt Rỗ lúc quả thực Ninh Tịch Nguyệt kinh tởm, cả mặt đầy bong bóng nước mũi, ôi, chịu nổi :
“Đủ , đừng nữa, một đàn ông to xác mà suốt ngày lóc như thế là .”
“Khóc nữa là giải độc cho lão .”
Trần Diệp Sơ gầm lên dữ tợn.
Không , cô về đem cái áo lót ném lò lò bếp đốt , kinh tởm quá, hèn chi cả đời đồ độc .
Vương Mặt Rỗ thấy câu thì đổi sắc mặt cực nhanh, trong một giây lau sạch nước mắt nước mũi mặt, ôm cái bụng đau điếng Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ đầy mong đợi.
Ninh Tịch Nguyệt để hệ thống cảnh giới môi trường xung quanh một nữa, trong vòng vài dặm đều ai.