Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 425: Thăm Dò Thái Độ Của Vân Mẫu

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:30:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên hành lang cửa nhà, chị dâu cả Tống Giai Nhân đó vẫy tay.

 

Vân Tú Lan bê một chiếc ghế đẩu ở cửa, trêu chọc :

 

mấy ba con ông cầm tinh con ốc sên , nửa tiếng thấy mấy lầu từ cửa sổ , cách tí tẹo thế mà mãi đến giờ mới tới, lợi hại thật đấy!”

 

Ninh Hải nở nụ lấy lòng bước tới: “Tú Lan, chuyện chẳng là do mấy đó ghen tị chúng sinh mấy đứa con ngoan , thi đỗ đại học , đây chuyện với họ về công lao của bà chứ.”

 

“Coi như ông lý.”

 

Vân Tú Lan thèm để ý đến ông chồng bên cạnh nữa, về phía đôi trai gái.

 

Ninh Tịch Nguyệt đang hứng thú xem ba tương tác, thấy Vân Tú Lan sang liền nhào tới ôm chầm lấy: “Mẹ, con về , nhớ quá.”

 

“Còn con nữa.” Ninh Thanh Viễn chạy chậm tới .

 

Vân Tú Lan xoa đầu con gái, vui mừng hai đứa con gật đầu: “Về là , , nhà ăn cơm, ăn xong chúng từ từ chuyện.”

 

“Vâng.”

 

Ninh Tịch Nguyệt buông Vân , hai em chào hỏi chị dâu cả.

 

Cả nhà hòa thuận vui vẻ nhà ăn cơm.

 

Cơm nước xong xuôi, dọn dẹp sạch sẽ, Ninh Thanh Trí và Quý Diễn Minh trả xe, còn đeo theo một cái gùi mà Ninh Tịch Nguyệt mang về ngoài, tiện đường mua rau mua thịt, vì chị dâu cả cũng cùng.

 

Còn Ninh Hải thì giục hai em Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn mau lấy giấy khen và báo . Lấy đồ xong liền xách một túi kẹo trái cây hớn hở ngoài.

 

Trong lòng tính toán xong, ai lời dễ , ông sẽ cho kẹo.

 

Vân Tú Lan đầu tiên thấy dáng vẻ đắc ý của ông bạn già nhà , buồn : “Nhìn cái khí thế của ba con, khi đợi đến tối mịt mới về.”

 

“Ba vui là quan trọng nhất, những chuyện khác quan tâm.” Ninh Tịch Nguyệt đưa phong bì đựng tiền thưởng cho Vân Tú Lan: “Mẹ, đây là phần thưởng huyện và công xã bên đó thưởng cho con, tổng cộng ba trăm đồng, giữ lấy.”

 

“Đây là của con, hai trăm đồng.” Ninh Thanh Viễn cũng vui vẻ dâng lên phần tiền thưởng của .

 

“Tiền giữ, đây là vinh dự các con mang về cho , cất .” Vân Tú Lan mỗi tay nhận một cái sảng khoái, vuốt ve phong bì nỡ buông tay.

 

Ninh Tịch Nguyệt : “Mẹ, tiền thì vẫn tiêu, chúng cất giấy khen .”

 

“Mẹ , mua đồ sẽ lấy cái phong bì , mấy dì của con chắc chắn sẽ ghen tị c.h.ế.t mất. Con nhà ai lợi hại bằng con nhà , thi đỗ đại học còn chính phủ thưởng tiền, còn đưa tiền thưởng cho tiêu, đứa trẻ giỏi giang hiếu thảo chỉ nhà mới .”

 

Vân Tú Lan tự hào hất cằm, trong ánh mắt tràn ngập nụ .

 

“Các con đều là niềm tự hào của ba .”

 

Ninh Thanh Viễn đột nhiên hiểu ý nghĩa của việc chăm chỉ học hành, thể khiến ba tự hào về là một điều vui vẻ và hạnh phúc bao.

 

Nhìn thấy sự vui vẻ của ba lúc , chỉ cảm thấy việc đều xứng đáng. Sau nỗ lực hơn nữa, để ba luôn tự hào về .

 

Hồi nhỏ ba là niềm tự hào của , bây giờ niềm tự hào của ba .

 

“Mẹ, yên tâm, con sẽ luôn đứa con trai khiến tự hào.” Ninh Thanh Viễn vô cùng xúc động .

 

Ninh Tịch Nguyệt hai đang nghiêm túc, tiếp lời với Vân: “Vậy con sẽ luôn đứa con gái khiến tự hào.”

 

“Tốt , đều là niềm tự hào, các con hạnh phúc.” Vân Tú Lan mỗi tay xoa đầu một đứa con, tươi như hoa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-425-tham-do-thai-do-cua-van-mau.html.]

Ninh Thanh Viễn nhớ thùng ngỗng trắng to lãng quên.

 

, , bọn con mang về một con ngỗng trắng to, con lấy đây, tối nay nhà hầm ngỗng to, to lắm, tám cân ba lạng, nhờ phúc của em gái, xã viên trong đội tặng em đấy.”

 

Ninh Thanh Viễn kéo cái thùng to lúc , bên trong đựng một con ngỗng trắng to vặt sạch lông ướp trong đá lạnh, thấy tình trạng bên trong thở phào nhẹ nhõm.

 

“May mà đá tan mấy.”

 

“Chà, con ngỗng béo thế , con gái nhà giỏi thật.” Vân Tú Lan khen con gái xong sai bảo con trai: “Con thịt ngỗng , xong sẽ hầm.”

 

“Vâng, con ngay đây.”

 

Ninh Thanh Viễn mong ngóng ăn ngỗng từ lâu xách con ngỗng to lên, đồng thời yêu cầu nho nhỏ của .

 

“Mẹ, lát nữa kiểu hầm chung với dưa chua và củ cải già , nước canh đó ngon lắm.”

 

“Được, .” Vân Tú Lan sảng khoái đồng ý: “Mẹ và em gái con chuyện một lát.”

 

Ninh Thanh Viễn lon ton xách con ngỗng to bếp sạch.

 

Để hai con trong phòng khách những lời tâm tình.

 

Ninh Tịch Nguyệt vẫn luôn nghĩ đến kế hoạch của , thế là nhân cơ hội với Vân, thăm dò thái độ của bà.

 

“Mẹ, bây giờ ba em bọn con đều đỗ đại học, đều học ở Kinh Thị, khả năng cao cũng sẽ ở Kinh Thị.”

 

Nói đến đây, Ninh Tịch Nguyệt Vân một cái, thấy sắc mặt bà bình thường mới tiếp tục thăm dò:

 

“Mẹ và ba cân nhắc chuyển đến Kinh Thị , con nhớ xưởng của ba xưởng chi nhánh ở Kinh Thị. Chúng đều đến Kinh Thị phát triển, cả nhà ở cùng một nơi cũng yên tâm hơn. Bọn con và các lo lắng vì thấy ba , ba cũng luôn lo lắng vấn đề ăn no mặc ấm của bọn con.”

 

Ninh Tịch Nguyệt cẩn thận quan sát mức độ chấp nhận của Vân.

 

Cô chủ yếu lo lắng ba nỡ rời xa nơi sống mấy chục năm , tha hương lên phía Bắc.

 

mấy em cô định sẵn là sẽ việc ở thủ đô, cơ hội bên đó nhiều, thích hợp để phát triển hơn. Còn ba già ở quê hương bên sẽ cô đơn, cũng yên tâm, trong lòng luôn nhớ nhung.

 

Mà con một khi già thì càng rời xa quê hương. Nhân lúc bây giờ đều còn trẻ, Ninh Tịch Nguyệt cho rằng mức độ chấp nhận của ba thể cao hơn một chút. Hơn nữa, thời điểm hiện tại sự phát triển và đổi bên đó cũng lớn, dễ hòa nhập với Kinh Thị hơn, là thời điểm nhất để cả nhà chuyển .

 

Ninh Tịch Nguyệt đang suy nghĩ trong lòng xem nếu ba ý kiến khác thì công tác tư tưởng như thế nào.

 

Mẹ Vân bên cạnh dậy trong phòng.

 

Điều khiến tim Ninh Tịch Nguyệt thót lên, theo bóng lưng Vân rời mà trong lòng lầm bầm.

 

Tuy nhiên giây tiếp theo, Vân cầm một thứ , đưa đến mặt cô hiệu cho cô xem.

 

Vân Tú Lan hiền hòa chỗ cũ, vẻ mặt thoải mái.

 

“Mẹ còn tưởng con định chuyện trọng đại gì, vẻ nghiêm túc thế. Yên tâm con gái, con bàn bạc xong với ba con từ lâu , sẽ Kinh Thị cùng các con, lệnh điều chuyển công tác cũng , thứ con đang cầm tay chính là tài liệu liên quan đấy.”

 

Ninh Tịch Nguyệt vội vàng mở tài liệu , lướt qua nội dung bên , càng nụ mặt càng rạng rỡ. Cô ôm chầm lấy Vân Tú Lan, cằm tựa lên vai bà, giọng tràn đầy sự cảm động: “Mẹ, ba thật .”

 

Ngày tháng ghi tài liệu chính là lâu khi cô báo tin vui về nhà. Tính toán thời gian thể ba ở nhà khi nhận thư bắt đầu suy nghĩ về chuyện , và hành động, nếu lệnh điều chuyển sẽ xuống nhanh như .

 

Ninh Tịch Nguyệt một nữa tình yêu thương của ba cho cảm động, luôn nghĩ cho con cái, vì chúng mà tự nguyện rời xa quê hương, cùng chúng lên phía Bắc.

 

“Cảm ơn ba !”

 

 

Loading...