Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 422: Bữa Tiệc Nào Rồi Cũng Tàn
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:30:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả thực là mỗi đều vui vẻ, mặt mày tươi cùng xách túi lớn túi nhỏ rau và thịt sắm sửa.
Nhờ phúc tiền của Hạ Chí Bằng, Ngô Quế Phương và Triệu Kiến Thiết dùng năm mươi đồng ít việc.
Trước đó, dùng mười đồng mua cho mỗi trong Viện thanh niên trí thức một bao tải đồ khô lớn ở đại đội để chia.
Sau đó, dùng mười lăm đồng tìm Ninh Tịch Nguyệt và Vương Manh Manh nhiều phiếu để đổi lấy các loại phiếu.
Hôm nay, dùng hai mươi lăm đồng và phiếu sắm sửa nguyên liệu cho một bàn tiệc thịnh soạn.
Không thiếu tiền thiếu phiếu, khiến Ngô Quế Phương mua cá lớn thịt lớn chút khách khí.
Dùng lời của Ngô Quế Phương mà , đây là đầu tiên cô dùng tiền sảng khoái như , sự keo kiệt như .
Trước cô chợ trấn còn nghĩ xem trong túi tiền , nên mua nhu yếu phẩm gì, từng hào từng xu đều tiêu lưỡi d.a.o, hôm nay cần tính toán mấy xu đó, mua gì trực tiếp lấy đồ trả tiền .
Dù là , tiền cứ như tiêu hết, mua cá thịt vẫn còn dư, tìm Vương Manh Manh đổi ít phiếu đường cân ba cân kẹo hoa quả mới tiêu hết tiền.
Về đến Viện thanh niên trí thức, Ngô Quế Phương và Triệu Kiến Thiết tập trung , cầm sổ thông báo cho họ những nơi tiêu tốn năm mươi đồng , mỗi một khoản chi đều rõ ràng rành mạch.
Nói xong chính là lúc vui nhất, chia kẹo, chia hết ba cân kẹo hoa quả đến tay mỗi , mỗi hai mươi hai viên.
Nhận kẹo đều nóng lòng ăn kẹo.
Trần Diệp Sơ vui vẻ : “Kẹo hôm nay là ngọt nhất.”
“Khổ tận cam lai.” Ngô Quế Phương cảm thán, giây tiếp theo, cầm kẹo cao giọng hô: “Nguyện cuộc đời của chúng ngọt ngào như viên kẹo hôm nay.”
“Ngọt ngào như !”
Các thanh niên trí thức khác đều lây nhiễm cầm kẹo cùng hô lớn.
Tuy sượng trân, nhưng Ninh Tịch Nguyệt vẫn hô cùng, hòa nhập tập thể thì thấy sượng nữa.
Chia kẹo xong, bắt đầu cùng sơ chế rau và thịt mang về, đồng tâm hiệp lực nghiêm túc chuẩn bữa trưa và bữa tối xa hoa .
, là hai bữa tiệc.
Bữa trưa là cơm chia tay của Viện thanh niên trí thức bọn họ, bữa tối là cơm tất niên đón năm mới sớm mà trong Viện thanh niên trí thức cùng .
Toàn bộ thanh niên trí thức cùng bận rộn, hai cái bếp nhỏ của Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ, bếp lớn của Viện thanh niên trí thức, tổng cộng ba cái bếp cùng dùng, tốc độ nhanh thoăn thoắt, chẳng bao lâu cơm nước xong, cùng quây quần ăn cơm.
Bữa cơm cũng đại biểu cho sự kết thúc cuộc sống tập thể ở nông thôn của bọn họ.
Mọi đều trân trọng và tận hưởng khoảnh khắc .
Tuy là cơm chia tay, nhưng bữa cơm sự lưu luyến biệt ly, ôm lóc, càng tiếc nuối và la hét om sòm.
Chỉ ấm áp, vui vẻ, chúc phúc, hy vọng và mong chờ, là một bữa trưa khí thoải mái, ăn uống vui vẻ.
Sắp mỗi một ngả về nhà, bữa tối tất niên sớm thì thật sự náo nhiệt như đón tết, hơn nữa khi ăn cơm còn đốt pháo tăng thêm khí hồng hỏa cho bữa tối.
Sau bữa cơm còn chơi trò chơi lúc đón tết, chỉ là khi Ninh Tịch Nguyệt lượn lờ đến bên cạnh bàn cờ caro, chơi cờ và chuẩn chơi cờ đều chằm chằm Ninh Tịch Nguyệt như gặp đại địch.
Ninh Tịch Nguyệt thầm trong lòng, đây là đều kỳ nghệ năm ngoái của cô chinh phục ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-422-bua-tiec-nao-roi-cung-tan.html.]
Cô xua tay với sảng khoái: “Mọi đừng căng thẳng, lên sân, chỉ đơn thuần lượn một vòng, đợi bên tìm thấy bài lá thì chơi cái đó.”
Lời , mới thả lỏng cảnh giác, thở phào nhẹ nhõm.
Ninh Tịch Nguyệt vài vẫn quyết định rời , thực sự là cô ở đây tạo chút áp lực nhỏ cho khác, xem Lý Đại Đảm căng thẳng đến mức nhầm nước cờ hối cờ kìa.
Haizz, vô địch là bao nhiêu bao nhiêu cô đơn! Khí thế đều thể khiến đối thủ sợ hãi, đúng là lợi hại!
Ninh Tịch Nguyệt chắp tay lưng lắc đầu, giấu kín công danh sang một bên, chơi bài lá, cô vẫn chơi loại bài giấy kiểu cũ dài dài bao giờ.
Thực chính là trò chơi lật bài, game Pikachu phiên bản bài giấy, tiêu tiêu tiêu.
Rất ngại là cuối cùng cô thắng với điểm cao nhất.
Haizz, cô chính là vận may quá , hết cách .
Ninh Tịch Nguyệt đành luyện quyền với Đường Tiểu Hổ, cuối cùng đ.á.n.h một bài Thái Cực Quyền để xua trái tim xao động.
Bữa tiệc nào cũng tàn.
Mọi trong Viện thanh niên trí thức trong hai ngày cuối cùng khi liên tục ăn cùng , ăn hết thịt và rau mua về, cũng đến lúc lời tạm biệt.
Vương Kiến Đông bịn rịn nỡ giơ tay : “ đề nghị, mười năm , chúng về đội Đại Liễu tụ họp một nhà.”
“Được, đồng ý.”
“Quyết định hẹn ước mười năm .”
Các bạn thanh niên trí thức đều giơ tay đồng ý, cùng vui.
Cùng lập hẹn ước mười năm.
Sáng ngày xuất phát, khi đến trấn, Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn dắt xe đạp của mỗi về phía vợ chồng Bạch Ngọc và Chu Thành đang tiễn bọn họ ở một bên.
Xe đạp của Ninh Tịch Nguyệt là hai trai cùng góp tiền mua, chứa đựng tình yêu thương của hai trai đối với em gái.
Xe đạp của Ninh Thanh Viễn là quà em gái tặng.
Hai đều nỡ đổi xe đạp của cho khác.
Lúc đầu, Ninh Tịch Nguyệt định tìm cái cớ thu hai chiếc xe gian mang .
Còn kịp hành động, vợ chồng Bạch Ngọc mang đến tin , bạn của bạn lái xe tải chạy tuyến Kinh Thị, thể giúp bọn họ mang xe qua đó, còn thể giúp mang hành lý cùng.
Ninh Tịch Nguyệt ngóng bạn của bạn tên là Ngô Tam Thiên.
Vừa , đây chẳng là bạn thường xuyên chạy ngoại tỉnh thể mang đặc sản địa phương mà hai em bọn họ quen lúc thành phố dịp tết năm ngoái , đó còn đến chỗ đổi đặc sản hai , nhân phẩm phương diện cần bàn, uy tín, đối đãi bạn bè cũng chân thành.
Hai em bàn bạc, liền theo sự sắp xếp của Bạch Ngọc, để xe đạp và hành lý liên quan nhờ bọn họ mang qua đó, mối quan hệ hai tầng sẽ xảy sai sót.
Hành lý giao cho Bạch Ngọc từ sớm, chỉ xe đạp dùng đến khoảnh khắc cuối cùng .
Sau khi giao hai chiếc xe đạp cho Bạch Ngọc và Chu Thành, Ninh Tịch Nguyệt từ trong túi lấy một bức thư hai em cùng cho Ngô Tam Thiên đưa cho Bạch Ngọc.
Trong lòng cảm thán đây chính là lợi ích của việc kết giao rộng rãi bạn bè nha!