Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 36: Mọi Việc Êm Xuôi, Xây Bếp Nhỏ Nắm Trọn Quyền Hành
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:12:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đừng thấy Vương Manh Manh gào lên mà nhầm, âm thanh đó to đến mức hai gần suýt nữa thì thủng cả màng nhĩ.
Lưu Dao rụt cổ , hét cho ngơ ngác, hiểu chuyện gì đang xảy .
Ninh Tịch Nguyệt nhíu mày ngoáy ngoáy lỗ tai.
"Gào cái gì mà gào, trừng cái gì mà trừng, gì thì đàng hoàng, cô lôi gì, ăn gạch thẻ đúng ? Cô tự kiểm điểm xem lời và thái độ lúc đó của gì , chỉ thấy thành công của khác, đổ cho khác là hả?"
Ninh Tịch Nguyệt cất giọng, lập tức khiến Vương Manh Manh tắt điện, lúc cô mới nhận quá bốc đồng, hình như chọc giận đại ma vương , gạch thẻ của đại ma vương sẽ phang thẳng cô chứ.
Xong , xong đời !
Vương Manh Manh run rẩy trong lòng, sợ Ninh Tịch Nguyệt, xin cô, cảm thấy mất mặt. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cùng nỗi sợ hãi đối với Ninh Tịch Nguyệt chiến thắng sĩ diện.
Vương Manh Manh ấp úng bước đến mặt Ninh Tịch Nguyệt, cúi đầu lí nhí xin : " xin ."
"Cái gì cơ?"
Vương Manh Manh lớn tiếng xin , thái độ chân thành: " xin , Ninh Tịch Nguyệt đồng chí, là của , nên trút giận lên khác, càng nên lôi cô , đổ cho khác."
Ninh Tịch Nguyệt thấy Vương Manh Manh còn đường xin , cũng khó cô nữa, thêm gì. Dù cũng sống chung trong một cái sân, cần thiết cho chuyện quá khó xử: "Được, chấp nhận lời xin của cô."
Nghe câu , Vương Manh Manh mới trút bỏ phần nào nỗi lo lắng trong lòng. Cô nhất định nhớ kỹ, tuyệt đối chọc Ninh Tịch Nguyệt, thật sự quá đáng sợ.
Lưu Dao vốn luôn vô tư cũng hai cho hoảng sợ, cô chẳng Vương Manh Manh lên cơn điên gì, cũng hỏi Ninh Tịch Nguyệt chuyện đồ dùng và đồ nội thất nữa. Cô vẫn nên tìm họ xem , chuồn là thượng sách.
" mới nhớ hình như họ đổi đồ nội thất và đồ dùng , tìm lấy đây, , nhé, tạm biệt."
Ninh Tịch Nguyệt thấy cô cũng chẳng buồn gọi , cô cũng lười tốn nước bọt, bận tâm. Chuyện của bản cô còn xong, lấy thời gian rảnh rỗi lo chuyện bao đồng của khác.
Liếc căn phòng bên cạnh, Ninh Tịch Nguyệt việc của . Trở về phòng xem giờ, khóa cửa , cô đeo chiếc túi vải nhỏ rời khỏi Thanh Niên Trí Thức Viện, về phía văn phòng đại đội.
May mà Ninh Tịch Nguyệt may mắn, đội trưởng vẫn còn ở đó, Quý đồng chí thế mà cũng , nhưng vẻ chuẩn rời , đội trưởng đang dậy định tiễn và một đồng chí khác.
Ninh Tịch Nguyệt vốn định đợi một lát, nhưng Quý đồng chí tinh mắt thấy cô, gọi cô qua, chuyện riêng ở một góc.
Quý Diễn Minh nghiêm túc Ninh Tịch Nguyệt : "Ninh đồng chí, mặc dù cô thông minh, nhưng vẫn nhắc nhở cô một câu, gặp chuyện gì, nếu dùng phần thưởng khích tướng cô những việc nguy hiểm, xin hãy nghiêm khắc từ chối, đừng để trói buộc, ý của bản cô mới là quan trọng nhất."
"Vâng, hiểu , cảm ơn , Quý đồng chí." Ninh Tịch Nguyệt chân thành cảm ơn: "Anh yên tâm, chỉ cần là việc , ai thể ép , cùng lắm thì tìm đồng chí công an nhờ giúp đỡ."
", tìm đồng chí công an."
"Vậy, Quý đồng chí, bây giờ thể nhờ giúp một việc ?" Ninh Tịch Nguyệt Quý Diễn Minh với vẻ mặt đầy mong đợi.
Bất ngờ kịp phòng , Quý Diễn Minh sững sờ một giây, trong mắt mang theo ý nhạt gật đầu: "Ừm, , cô ."
"Phiền gửi giúp bức thư , ?"
"Được."
Nghe , Ninh Tịch Nguyệt lập tức lấy từ trong túi hai bức thư dán sẵn tem, bên còn ép ba viên kẹo hoa quả, đặt tất cả tay Quý đồng chí: "Cảm ơn , Quý đồng chí, đúng là đồng chí của nhân dân chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-36-moi-viec-em-xuoi-xay-bep-nho-nam-tron-quyen-hanh.html.]
Quý Diễn Minh liếc bức thư trong tay, bắt gặp một địa chỉ quen thuộc, trong lòng hiểu rõ, gật đầu với Ninh Tịch Nguyệt: "Không còn sớm nữa, cô bận , cũng ."
"Tạm biệt Quý đồng chí."
Quý Diễn Minh chào đội trưởng một tiếng, cùng đồng chí rời .
Ninh Tịch Nguyệt và đội trưởng theo hai rời , cho đến khi khuất bóng.
Trương Đại Vi sang Ninh Tịch Nguyệt bên cạnh, hiền từ hỏi: "Cháu Nguyệt, cháu tìm chú việc gì ?"
"Đội trưởng, chút việc nhỏ phiền chú một chút ạ." Ninh Tịch Nguyệt ngoan ngoãn mỉm : "Là chuyện ăn uống, khẩu vị của cháu đậm, thích ăn những thứ kỳ lạ, để ảnh hưởng đến những khác trong viện, cháu hỏi xem cháu thể tự bỏ tiền xây một gian phòng nhỏ trong Thanh Niên Trí Thức Viện bếp riêng của cháu ạ."
"Chuyện , chú , thím Thu Cúc của cháu nãy đến tìm chú."
Đội trưởng ngừng một lát, cố tình câu giờ mới tiếp:
"Có thể xây, cháu tự chịu chi phí, nhưng cháu ở Thanh Niên Trí Thức Viện nữa, cái bếp sẽ thuộc về của công, nếu cháu đồng ý thì ký một tờ giấy là thể bắt đầu tìm xây dựng . Còn vấn đề gì nữa ?"
"Đội trưởng, cháu một thắc mắc nhỏ, trong thời gian cháu sống ở Thanh Niên Trí Thức Viện, đối với cái bếp do cháu tự xây, cháu quyền sử dụng và quyền định đoạt tuyệt đối , trong thời gian sử dụng nó thuộc tài sản cá nhân của cháu , bếp nhỏ do cháu quyền quyết định."
Ninh Tịch Nguyệt hỏi điểm mà cô quan tâm nhất.
Điểm cô bắt buộc rõ ngay lúc , tránh xảy những rắc rối đáng .
Cô đến lúc đó đang dùng giữa chừng tự nhiên biến thành của chung, dùng bếp của cô mà cô thể từ chối. Cô 100% quyền sử dụng và quyền định đoạt, trong thời gian sử dụng, bếp nhỏ là địa bàn của cô, trong đội quyền can thiệp.
Trương Đại Vi nhất thời gì, dường như đang suy nghĩ cân nhắc.
Ninh Tịch Nguyệt thấy cũng phiền, mà lấy từ trong túi vải tờ giấy khen nhận lúc sáng, cầm tay ngắm nghía.
Vừa xem lẩm bẩm một : "Đừng chứ giấy khen đồng chí công an phát thật đấy, ngôi đỏ trong hai con dấu đỏ ch.ót là nhất, đỏ lấp lánh tỏa sáng."
Đội trưởng đang suy nghĩ thấy giấy khen của Ninh Tịch Nguyệt liền nghĩ ngợi nhiều.
Nghĩ đến những lời thím Thu Cúc , nghĩ đến thái độ của Quý đồng chí, cuối cùng nghĩ đến giấy khen và vinh dự mà Ninh Tịch Nguyệt nhận sẽ giúp ích nhiều cho việc bình xét tập thể tiên tiến của đội họ, trong lòng tính toán.
Ông tươi : "Bếp cháu xây đương nhiên là do cháu tự sử dụng và định đoạt, bất cứ ai dùng đều cháu đồng ý mới , đội chúng sẽ quản những chuyện , ngoài những điều cháu còn câu hỏi nào ? Có thì cứ hỏi."
Ninh Tịch Nguyệt nhận câu trả lời mong , trong lòng vui vẻ, mỉm cảm ơn: "Cảm ơn đội trưởng, còn vấn đề gì nữa ạ, phiền chú ."
"Được, chúng ký một tờ giấy cam kết." Trương Đại Vi gọi cô văn phòng.
Cuối cùng sự đấu tranh của Ninh Tịch Nguyệt, điểm gây tranh cãi mà cô nêu giấy cam kết, quyền lợi và nghĩa vụ liệt kê rõ ràng giấy trắng mực đen, thành hai bản, đóng dấu mộc của đội, Ninh Tịch Nguyệt và đội trưởng đều ký tên điểm chỉ.
Giấy cam kết lập xong, Ninh Tịch Nguyệt hài lòng cầm tờ giấy xem xem cất túi.
Mọi việc êm xuôi, Ninh Tịch Nguyệt cũng nán lâu, ôm tờ giấy ký vui vẻ rời khỏi văn phòng đại đội.
Còn về thủ tục xây dựng Ninh Tịch Nguyệt đều cần lo, cô bàn bạc xong với thím Thu Cúc . Cô dùng một tờ phiếu sữa bột và một tờ phiếu đường đỏ hai lạng để giao dịch với thím Thu Cúc, thím Thu Cúc giúp cô lo liệu việc tìm xây bếp, cô chỉ cần đưa chút tiền vật liệu, cuối cùng trả cho thợ xây bếp chút tiền công là .
Trương Đại Vi bóng lưng Ninh Tịch Nguyệt xa, lắc đầu: " là một đứa trẻ thông minh chịu thiệt thòi mà."