Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 351: Xuất Sư

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:25:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dưới sói một con sói con đang , đầu rúc bụng hừ hừ b.ú sữa.

 

Ninh Tịch Nguyệt trêu chọc hai vài câu: “Anh hai, thấy , bây giờ là ông nội của hai đứa cháu đấy, chúc mừng chúc mừng.”

 

Ninh Thanh Viễn lấy vinh hạnh, vui vẻ chắp tay đáp : “Cô của hai đứa nhỏ, cùng vui cùng vui!”

 

Hai em , tiếp tục trong hang.

 

Sói bò dậy, đến bên cạnh một cái bát vỡ đặt cách đó xa, ăn vài miếng, mà thứ trong bát chính là nửa con lợn sữa đưa cho Tiểu Khôi trưa nay.

 

Ninh Tịch Nguyệt lập tức hiểu , hóa Tiểu Khôi ngày nào cũng bắt nhiều đồ về như nguyên nhân.

 

Không Tiểu Khôi thế mà là một vua sói thương vợ, mang nhiều đồ về như hóa là để tẩm bổ cho vợ nó.

 

là một con vua sói , quả thực là Sói Xám phiên bản dị thời .

 

“Lần chúng cho Tiểu Khôi nhiều đồ ăn hơn chút, ăn ngon thì sữa nuôi con.”

 

“Em gái đúng.”

 

Trong hang, Tiểu Khôi cắp con về ổ xong, dùng móng vuốt khều khều một con sói con khác, đó mắt về phía hai em Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn như mời họ sờ con.

 

Nó còn chạy tới c.ắ.n ống quần Ninh Tịch Nguyệt kéo kéo, thả xong c.ắ.n ống quần Ninh Thanh Viễn, vẻ thịnh tình mời nhà nó.

 

Ninh Thanh Viễn và Ninh Tịch Nguyệt đồng thời xua tay từ chối.

 

Tiểu Khôi lớn lên bên cạnh họ từ nhỏ nên sợ, nhưng con sói trong ổ họ từng tiếp xúc trực diện bao giờ, nhất là sói mới đẻ con đều bảo vệ con.

 

Ninh Tịch Nguyệt sợ họ mà qua đó sờ sói con, con sói khi nào sẽ vồ tới c.ắ.n .

 

Cô xoa đầu Tiểu Khôi:

 

“Bọn tao đây , , bây giờ bọn tao về , tối mày tự về ăn cơm nhé.”

 

Tiểu Khôi nhả ống quần đang c.ắ.n trong miệng .

 

Ninh Thanh Viễn cũng xoa đầu Tiểu Khôi: “Bọn tao thấy , con còn nhỏ, mày tạm thời đừng mang nó xuống núi, ?”

 

Anh thật sự sợ thấy hai con sói con bò lổm ngổm trong ổ ở bếp, khiến tay chân luống cuống cho , chỉ sợ lỡ tay dùng sức mạnh quá c.h.ế.t con .

 

Tiểu Khôi hiểu, kêu "gâu" một tiếng, trong hang xuống bên cạnh con.

 

“Được , bọn tao đây, Tiểu Khôi, tối gặp .”

 

Ninh Tịch Nguyệt giúp bới cỏ ở cửa hang lấp che .

 

Hai em liền xuống núi.

 

Mấy ngày đó, Tiểu Khôi lọt tai lời họ , cắp con xuống nữa, mỗi ngày cứ đến giờ cơm là sẽ về ăn gói mang , tương tự, mỗi về ít nhiều gì cũng mang theo chút đồ.

 

Thật sự là một chú sói xám hiểu chuyện.

 

Tiểu Khôi nuôi họ, họ nấu chín nuôi Tiểu Khôi, chuỗi ngày nuôi kéo dài suốt hai tháng mới kết thúc.

 

Trong hai tháng , Tiểu Khôi đặc biệt thích phá đám gà rừng trong núi, lẽ là do đầu tiên bắt gà rừng về hầm thơm quá, để ấn tượng sâu sắc cho nó, về mười thì năm là bắt gà rừng về.

 

Điều khiến động vật trong núi nâng cao cảnh giác ít, đặc biệt là gà rừng trong núi cứ thấy nó là bay, độ khó khi săn bắt tăng cấp.

 

Con của Tiểu Khôi trong hai tháng lớn nhanh như thổi, thể chạy nhảy khắp nơi.

 

Con sói con từng Tiểu Khôi mang xuống núi lúc thế mà di truyền trí thông minh của Tiểu Khôi, thường xuyên theo Tiểu Khôi xuống núi chơi.

 

Còn hai em Ninh Tịch Nguyệt trong hai tháng đều béo lên mười cân (5kg), khiến cô đau đớn hạ quyết tâm, thể ăn nữa, nghiêm túc cảnh cáo Tiểu Khôi đừng mang đồ về nữa.

 

Chúng giảm cân, ăn thanh đạm một chút.

 

Từ đó, chuỗi ngày nuôi ăn kéo dài hai tháng cuối cùng cũng kết thúc.

 

Quay nhà ăn ăn cơm.

 

Ninh Tịch Nguyệt bây giờ mỗi sáng sáu giờ dậy, bếp đ.á.n.h Thái Cực Quyền một tiếng chạy bộ đến nhà ăn ăn cơm, dùng cách để rèn luyện thể, chủ yếu là giảm cân.

 

Trần Diệp Sơ thấy cũng bò dậy tập theo.

 

Điều khiến Ninh Tịch Nguyệt ngạc nhiên là Đường Tiểu Hổ thế mà Vịnh Xuân Quyền, đ.á.n.h đ.ấ.m hổ báo sinh uy, chiêu thức sắc bén, quan trọng là cô sức lực nhỏ, việc nhà nông là một tay hảo thủ, nào cũng kiếm mười công điểm.

 

Nghe cô nhà cô mở võ quán, cô vì sức lớn ăn nhiều nên đá khỏi nhà tự lực cánh sinh, trong thành phố việc , để ăn no bụng cô liền đăng ký xuống nông thôn thanh niên trí thức.

 

Ninh Tịch Nguyệt xong liền theo Đường Tiểu Hổ học Vịnh Xuân Quyền, con gái con đứa cứ học thêm một môn võ công để bảo vệ bản .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-351-xuat-su.html.]

 

Đường Tiểu Hổ thích thầy giáo, ai học đều thể tìm cô , cô dạy miễn phí.

 

Sau đó cả viện thanh niên trí thức ai hứng thú đều theo cô học vài chiêu nửa thức.

 

nhiều cũng chỉ hứng thú nhất thời, tập theo vài chiêu, vài ngày là mất hứng, tập theo nữa.

 

Đường Tiểu Hổ cũng để ý, vì cô vẫn còn vài học sinh thiên phú chịu khó học.

 

Ninh Tịch Nguyệt nền tảng Thái Cực Quyền, cô nhanh học tất cả các chiêu thức của Vịnh Xuân Quyền, hơn nữa đ.á.n.h dáng, sức mạnh khí thế cô đều thiếu, nhanh dung hợp sức mạnh trong chiêu thức.

 

Điều khiến Đường Tiểu Hổ tự hào thôi, vỗ vai Ninh Tịch Nguyệt tuyên bố: “Cậu là học sinh thiên phú nhất mà từng gặp, tuyên bố xuất sư, là học sinh đầu tiên mà Đường Tiểu Hổ công nhận.”

 

Đường Tiểu Hổ tùy ý móc từ trong túi một tấm ván gỗ, hì hì đưa qua: “Đây là chứng nhận xuất sư của .”

 

Ninh Tịch Nguyệt cầm tấm ván gỗ trong tay, tấm ván là một miếng gỗ già tên, nhưng bên còn một chữ “Xuất” xiêu xiêu vẹo vẹo, là vết khắc mới, Đường Tiểu Hổ tự khắc ngay tại chỗ.

 

Ninh Tịch Nguyệt hiểu ý một tiếng, cầm tấm ván trong lòng bàn tay, học theo kiểu trong phim truyền hình từng xem ôm quyền cảm tạ: “Cảm ơn thầy giáo nhỏ.”

 

Màn tương tác thú vị của hai khiến mấy Trần Diệp Sơ ha hả.

 

Việc cũng giúp Ninh Tịch Nguyệt thành công trở thành giáo viên phụ đạo cho ba Ninh Thanh Viễn, Trần Diệp Sơ và Vu Tri Ngộ.

 

Ba vị chiêu thức thì học , nhưng cũng chỉ là cái khung rỗng, tiếng miếng, chiêu thức mềm oặt, đến dọa cũng dọa nổi.

 

Họ với Ninh Tịch Nguyệt hơn, nên về luyện tập, hoặc chỗ nào đúng cũng đều đến tìm cô nhờ xem giúp.

 

Ninh Tịch Nguyệt cũng vui vẻ việc đó, thực sự là mấy trong lúc luyện tập cống hiến cho cô nhiều điểm , khiến cô cả ngày đều vui vẻ.

 

Hôm nay ăn cơm xong, ba đang khoa tay múa chân từng chiêu từng thức bên cạnh bếp , Ninh Tịch Nguyệt chỉ chỗ đúng của mỗi xong, đeo túi chéo ngoài.

 

“Được , tự từ từ luyện , em học buổi học ủ rượu cuối cùng đây.”

 

Trần Diệp Sơ thấy thế liền dừng động tác, vui vẻ : “Vậy sẽ ủ rượu nếp vàng , khi nào rảnh giúp tớ ủ một ít nhé?”

 

“Qua hôm nay, tớ ủ rượu cũng coi như là nửa xuất sư , tin tưởng tay nghề của tớ thì đợi tớ về, mang gạo đến tìm tớ, tớ ủ giúp .”

 

Ninh Tịch Nguyệt tin chính là luyện tay nghề, nên Trần Diệp Sơ nhắc cô liền đồng ý ngay.

 

“Dù thế nào tớ cũng tin, nhanh , tớ đợi về giúp tớ ủ rượu.”

 

Trần Diệp Sơ tươi rói vẫy tay, trong lòng tính toán xem dùng bao nhiêu gạo thì thích hợp, nên ủ nhiều một chút .

 

Động tác luyện tập tay Ninh Thanh Viễn ngừng, miệng cũng ngừng .

 

“Em gái, em nhanh , bố chúng thư đến cứ hỏi bóng gió mấy , chỉ mong ngóng con gái rượu của ông khi nào thể tự tay ủ một ly rượu cho ông uống, ngày mai thể thư cho ông câu trả lời chắc chắn .”

 

“Được, em đây, tạm biệt.”

 

Ninh Tịch Nguyệt vẫy tay chạy chậm rời .

 

Đến nhà Trương Kiến Quốc, ông cụ Trương đợi cô ở đó từ sớm, bà nội và bố Trương Kiến Quốc cũng đó, ai việc khác.

 

Trên ghế đẩu bên cạnh đặt hai vò rượu nhỏ.

 

Một vò là rượu Trương Kiến Quốc ủ.

 

Vò còn là bài tập Ninh Tịch Nguyệt nộp trong quá trình học ủ rượu, cụ thể thành công , mùi vị thế nào Ninh Tịch Nguyệt cũng rõ, vẫn nếm thử.

 

Ông cụ Trương ôm vò rượu vỗ vỗ:

 

“Hôm nay là buổi học cuối cùng, cũng còn gì để dạy cô nữa, rượu cao lương cô tự lớp đó , hôm nay mở niêm phong kiểm tra thành quả, xem cô đạt đến trình độ xuất sư .”

 

“Được ạ.”

 

Bản Ninh Tịch Nguyệt cũng mong chờ nếm thử rượu cao lương ủ, xem thành quả học tập cuối cùng .

 

Trương Kiến Quốc phấn khích chạy lấy một chồng chén rượu tới: “Ông, để cháu rót, để cháu rót.”

 

Ông cụ Trương động tay nữa, đặt vò xuống: “Được, cháu rót.”

 

Sáu cái chén rượu nhỏ bày , Trương Kiến Quốc ôm vò rượu Ninh Tịch Nguyệt ủ, ánh mắt chăm chú của mấy mở nắp , cầm cái muôi múc rượu rót sáu cái chén mỗi chén một ít, cũng chỉ cỡ một ngụm rượu.

 

“Mau nếm thử , cháu ngửi thấy thơm lắm.”

 

Trương Kiến Quốc xong liền bưng chén rượu của lên nhấp một ngụm nhỏ.

 

Ninh Tịch Nguyệt rượu vị gì, bước vài bước lên , vội vàng bưng chén rượu lên nếm thử mùi vị.

 

 

Loading...