Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 297: Kẻ Oan Đại Đầu
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:23:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Tịch Nguyệt đến bên nhà bếp, bàn bày sẵn hai bát cháo khoai lang đang để nguội, còn một đĩa củ cải ngâm.
“Anh hai, dậy sớm quá , cơm nước nấu xong hết .” Ninh Tịch Nguyệt Ninh Thanh Viễn đang thả gà con cho ăn bên chuồng gà, kinh ngạc .
“Không chỉ nấu , sở dĩ hôm nay thể ăn bữa sáng sớm thế ít nhiều cũng chút nguyên nhân khác.”
Ninh Thanh Viễn đổ thức ăn cho gà máng đá, nháy mắt hiệu, hất cằm về phía nhà bếp nhà bên cạnh, nhỏ.
“Chuyện gì thế.” Ninh Tịch Nguyệt chạy chậm đến bên cạnh hai, hạ thấp giọng, đầy hứng thú đáp án suy đoán: “Lẽ nào là và Vu Tri Ngộ ?”
“Chứ còn gì nữa, em gái đoán chuẩn thật.”
Ninh Thanh Viễn kinh ngạc một chút tiếp:
“Sáng nay đang ngủ ngon, đột nhiên Vu Tri Ngộ ở phòng bên cạnh chạy sang gõ cửa, hỏi khi say rượu thì ngày hôm ăn gì cho . Lúc đó cơn buồn ngủ của bay sạch, tỉnh táo hẳn.”
“Sau đó nghĩ tối qua say rượu cũng chỉ Lưu Dao và Trần Diệp Sơ, hắc hắc, đại khái hiểu suy nghĩ của Vu Tri Ngộ . Anh chẳng thèm ngủ nữa, vội vàng bò dậy cùng nấu bữa sáng. Đi, trong kể cho em một bí mật lớn mà tối qua phát hiện .”
Ninh Thanh Viễn khỏi chuồng gà, kéo Ninh Tịch Nguyệt trong nhà.
Ninh Tịch Nguyệt mang theo ý trong mắt, nghiêng đầu sang nhà bếp bên cạnh.
Thật ngờ Vu Tri Ngộ tích cực như , tối qua mới ngả bài, sáng nay đường chủ động nấu cháo dưỡng dày, hành động cũng khá đấy, chút tinh tế trong .
Bây giờ Ninh Tịch Nguyệt chút tò mò về tình hình nhà bên cạnh , nhưng vội, qua ngày hôm nay chuyện của họ lẽ sẽ thấy kết quả.
“Em gái, em , bưng trứng hấp lên, còn cả bánh bao nữa.”
Ninh Thanh Viễn bưng từ trong nồi hai bát trứng hấp, hai em mỗi một bát.
Còn mỗi hai cái bánh bao lớn.
“Đây là trứng vịt hôm qua chúng nhặt đem hấp, bánh bao là bột nhào lúc nấu cơm tối qua, sáng nay đem hấp đấy, mau ăn lúc còn nóng .”
“Chà, hai phong phú phết.”
Ninh Tịch Nguyệt bưng bát lên húp một ngụm cháo, “Ừm, nhiệt độ của cháo khoai lang vặn, nguội nóng. , hai định kể cho em bí mật lớn gì thế.”
“Tối qua, tối qua thấy Vu Tri Ngộ thích Trần Diệp Sơ đấy.” Ninh Thanh Viễn ngoài cửa, thần bí ghé sát nhỏ.
“Chỉ bí mật thôi ?” Ninh Tịch Nguyệt bình thản múc một thìa trứng hấp ăn.
Cô còn tưởng bí mật lớn gì, ngờ cũng là chuyện , nhưng tối qua trai cô thấy, điều khiến cô ngạc nhiên hơn cả bản bí mật đó.
“Em ngạc nhiên ? Em gái ?” Biểu cảm mặt Ninh Thanh Viễn cứng đờ, phản ứng giống như dự đoán nhỉ.
Ninh Tịch Nguyệt c.ắ.n một miếng bánh bao, thần bí: “Tối qua em cũng mặt ở hiện trường, thấy cũng thấy , cái viện thanh niên trí thức chuyện gì là em , mỗi em đều rõ mồn một.”
Ninh Thanh Viễn trừng to mắt: “...”
Vạn vạn ngờ tới nha!
Sau khi hai kinh ngạc, Ninh Tịch Nguyệt vui vẻ, cầm bánh bao tiếp tục ăn.
“Mau ăn cơm , hôm nay đến đội khai thác mỏ chính thức bắt đầu việc , chuyện của hai họ hôm nay tan về chắc là thể thấy sự đổi đấy.”
“Ừ, bái phục, xem như lý do tại em gái sống như cá gặp nước ở đội Đại Liễu , cái gì cũng thấu.”
Còn cá nhân cho rằng khi em gái xuống nông thôn, tâm nhãn còn nhiều hơn cả lỗ tổ ong vò vẽ, như , sẽ bắt nạt.
Ninh Thanh Viễn húp cháo, nhớ chuyện gì đó ngẩng đầu :
“ em gái, những việc ở đội khai thác mỏ chúng sẽ ăn cơm ở nhà ăn lớn của đội, mỗi tháng sẽ phát phiếu ăn chuyên dụng, một phiếu một , dùng phiếu để ăn cơm, đầu mỗi tháng đến chỗ kế toán để nhận. Trưa nay em đừng nấu cơm nữa, hôm nay nhận phiếu xong sẽ dẫn em ăn thử nhà ăn xem .”
“Được, trưa nay là bữa đầu tiên nhà ăn mở nồi, thử cũng tồi, chắc hẳn hôm nay hóng hớt ít .”
Ninh Tịch Nguyệt suy nghĩ từ sớm, cô đến nhà ăn thăm dò tình hình, ăn cơm sẵn xem thể đến nhà ăn giải quyết .
“Ừ, cứ quyết định , trưa nay đợi em ở nhà ăn, mau ăn cơm , trong nồi vẫn còn.”...
Sau khi ăn sáng xong, Ninh Tịch Nguyệt pha một cốc nước đường đỏ nhỏ một giọt nước Dương Chi Cam Lộ bưng cho Lưu Dao uống, đó cùng cô .
Bắt đầu từ hôm nay, các xã viên trong đội bắt đầu sự bận rộn của một năm mới, ngoại trừ những ở đội nhỏ khai thác mỏ, những già trẻ lớn bé khác đều bận rộn cày bừa vụ xuân ngoài đồng.
Hôm nay là ngày đầu tiên , Ninh Tịch Nguyệt chỉ việc sườn dốc buổi sáng, buổi chiều sẽ về trạm xá, vì đội trưởng phân cho một công việc đơn giản.
San lấp mặt bằng và nhổ cỏ cho mảnh đất trồng lúa mì vụ xuân.
Nhiệm vụ của Ninh Tịch Nguyệt là nhổ cỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-297-ke-oan-dai-dau.html.]
Cô vẫn chung nhóm với các thím từng việc cùng đây.
Thím Dương Liễu, thím Triệu, thím Tiền và những quen thuộc nhất cùng việc.
Làm việc cùng họ thì niềm vui dứt, vĩnh viễn bao giờ thấy chán.
Vừa nhổ cỏ trò chuyện.
Nói chuyện một hồi liền nhắc đến hai vị thím vắng mặt trong đoàn hóng hớt là thím Lưu và thím Trương.
Thím Triệu xách gùi đựng cỏ nhích sang một vị trí khác, tay nhổ cỏ ngừng, miệng cũng ngớt.
“Hôm nay nhà ăn lớn của đội chúng mở cửa , bà Lưu và bà Trương vẫn là bếp ở trong đó, xem nhà ăn đó biến thành dáng vẻ gì , tay nghề xào rau của hai bà cũng tồi.”
Nói đến đây Ninh Tịch Nguyệt liền chuyện để , đem tin tức sáng nay từ hai kể cho .
“Nghe nhà ăn đó phiếu mới ăn cơm, phiếu thì ăn , mỗi nhận bao nhiêu phiếu ăn đều cố định , và chỉ những việc ở trong đó mới nhận phiếu.”
“Quả thực là , nhưng mà, đây chẳng là ở đội chúng , một phúc lợi.”
Thím Dương Liễu cách chuyện, đến chỗ quan trọng liền dừng , tạm thời úp mở.
Đối với chuyện nhà ăn của đại đội, bà với tư cách là vợ đội trưởng, trong tay nắm giữ tin tức đầu tiên.
Khiến những mặt đều tò mò, ngứa ngáy trong lòng, nhao nhao về phía thím Dương Liễu.
Thím Tiền kìm nén sự tò mò trong lòng, nhổ cỏ cũng dừng , hỏi: “Dương Liễu, phúc lợi gì thế, mau kể cho chúng .”
Phúc lợi Ninh Tịch Nguyệt để tâm, cô vốn dĩ dò hỏi chuyện ăn cơm trong nhà ăn, bây giờ thím Dương Liễu , sự tò mò trong lòng cô lập tức khơi dậy, cũng mang vẻ mặt tò mò thím Dương Liễu hỏi.
“Thím, phúc lợi gì , thể thử ? Dừng ở đây cào tâm gãi gan khó chịu quá.”
Thím Triệu hùa theo: “ đấy, Dương Liễu bà mau , một nửa khó chịu c.h.ế.t .”
Thím Dương Liễu liếc mấy một cái, “Tay các nhổ cỏ đừng dừng , kể cho các .”
Tay Ninh Tịch Nguyệt nhanh ch.óng cử động, nhổ cỏ chút hàm hồ.
Các thím khác cũng tiếp tục nhổ, nhưng ánh mắt vẫn một nửa rơi thím Dương Liễu, chỉ đợi bà lên tiếng.
Thím Dương Liễu thấy tốc độ nhổ cỏ của nhanh hơn vài phần, hài lòng , tiếp tục :
“Không việc ở trong đó đến nhà ăn ăn cơm cũng cách.”
“Hai cách, một là xã viên trong đội ăn cơm thể mang lương thực đến nhà ăn đổi lấy cơm canh nấu chín, tượng trưng thu hai xu phí gia công.”
“Còn một cách nữa thì .” Thím Tiền tiếp lời.
Thím Dương Liễu thím Tiền .
“Đừng vội, từ từ kể, còn một cách nữa là trực tiếp dùng tiền mua phiếu ăn, giống như tiệm cơm quốc doanh ăn cơm , chỉ điều chi phí rẻ hơn tiệm cơm quốc doanh một nửa, nhưng đều chỉ giới hạn cho thành viên của đại đội chúng đích đến nhà ăn ăn mới những đãi ngộ .”
Các thím thấy hai cách đều liên quan lớn đến tiền thì còn hứng thú mấy nữa.
Hai xu cũng là tiền, một hai xu, một tháng là sáu hào, thể mua một cân thịt , bận rộn ngoài đồng bao lâu mới kiếm .
Cách thứ hai càng cần , nhà ai tiền nhiều đến mức rửng mỡ ngoài mua đồ ăn.
Phúc lợi đối với những bới đất kiếm ăn như họ mà sức hấp dẫn quá lớn.
Nhà ăn cũng là ăn .
Mặc dù trong lòng các thím hứng thú, cảm thấy phúc lợi , nhưng cũng thể thẳng, nể mặt thím Dương Liễu.
Chân giục phúc lợi, chân liền chê bai, còn đối với vợ đội trưởng như , ai thiếu tâm nhãn đến thế.
Thím Triệu gượng : “Cũng đấy chứ, nhà ai chuyện vui thì thể đến nhà ăn ăn, thỉnh thoảng lười biếng nấu cơm chúng cũng thể thử xem, cũng .”
“ đúng đúng, cũng thấy , lúc nông bận mệt mỏi thể đến nhà ăn ngó xem.” Thím Tiền cũng gật đầu ha hả lời khách sáo.
Những khác đương nhiên cũng hùa theo .
Những lời câu nào là thật lòng.
Trong lòng đều nghĩ kẻ oan đại đầu nào sẽ chứ, đều là trong đội nấu cơm thức ăn, thể so sánh với cơm canh do đầu bếp lớn trong tiệm cơm quốc doanh trấn nấu , đến nhà ăn chẳng gì ngon.
Chỉ Ninh Tịch Nguyệt là thật lòng thật , những lời khách sáo ngoài miệng của các thím chính là suy nghĩ chân thực của cô, cô chính là "kẻ oan đại đầu" trong suy nghĩ của các thím.