Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 276: Bánh Mì Đặc Chế Của Bà Nội Trần Diệp Sơ

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:22:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tự luyến gì chứ, đang xem tóc của .”

 

Trần Diệp Sơ hờn dỗi một câu, buông cái gương trong tay xuống, vui vẻ đầu về phía cô.

 

“Tịch Nguyệt, viên mè đen gừng tươi thật sự hiệu nghiệm, tóc đen hơn ít, còn vàng như nữa, tóc hai bên trán cũng mọc lên , xem, lông tơ nhỏ hai bên của mọc bao, cần sợ dùng não nữa .”

 

Thời gian học tập ngày đêm nghỉ, dẫn đến dùng não quá độ, tóc rụng nhiều hơn , đường chân tóc cũng dấu hiệu lùi về , khiến cô sầu c.h.ế.t.

 

Sau đó ăn một thời gian viên mè đen gừng tươi Tịch Nguyệt vo cho, ngờ hiệu nghiệm thật.

 

Trần Diệp Sơ ấn phần tóc mới mọc ghé sát về phía Ninh Tịch Nguyệt.

 

Ninh Tịch Nguyệt thuận thế hai bên trán cô , quả nhiên thấy tóc mới mọc : “Mọc , chứng tỏ hiệu nghiệm, thể tiếp tục ăn.”

 

“Hôm nay còn ăn, ăn một viên, viên mè đen gừng tươi còn thể dưỡng huyết nhuận tràng, tư bổ gan thận, còn hiệu quả nhuận tràng thông tiện vân vân, kiên trì ăn nhiều lợi ích.”

 

Ninh Tịch Nguyệt liệt kê công hiệu của viên mè đen, móc một hũ viên mè đen gừng tươi, từ bên trong đổ một viên đút miệng.

 

Ninh Tịch Nguyệt hiện tại mỗi ngày đều ăn một viên mè đen tự chế để dưỡng tóc, đây là thực phẩm dưỡng sinh cô bắt buộc ăn mỗi ngày, chuyên môn chế tạo để bảo vệ mái tóc đen nhánh bóng mượt của cô dài lâu.

 

Mè đen vẫn là nhờ quan hệ của thím trong đội giúp cô nơi khác đổi về, là mè hoang dã thuần thiên nhiên ô nhiễm.

 

Mè đó thơm hơn mè trồng nhân tạo mà Trần Diệp Sơ đổi từ bàn tay vàng của cô về, hiệu quả tư bổ hơn, phối hợp với các loại thực phẩm dưỡng sinh khác trong công thức độc quyền cô tự nghiên cứu cùng chế nghiền thành bột, viên mè đen gừng tươi hiệu quả tư bổ dưỡng sinh tuyệt vời.

 

Ninh Tịch Nguyệt nhân cơ hội giữ chút mè trồng ở đất trong gian, sẽ mè của để ăn.

 

“Vậy cũng ăn một viên.”

 

Trần Diệp Sơ thấy thế cũng lấy viên mè đen đổi từ chỗ Ninh Tịch Nguyệt về, móc một viên ăn.

 

Ninh Tịch Nguyệt ăn thêm một viên, viên mè đen cô thật thể quy một loại kẹo, lúc nào cũng thể ăn, ăn bao nhiêu viên cũng .

 

Cô và Trần Diệp Sơ đều coi như đồ ăn vặt, ngoại trừ vị cay nồng của gừng thì còn chính là vị ngọt và mùi thơm của mè, mùi vị ngon.

 

Ăn xong viên Ninh Tịch Nguyệt ăn nữa, rửa mặt một nữa lên giường đất ngủ, khi ngủ còn tinh quái hô một câu:

 

“Diệp Sơ, ngủ sớm , thức đêm rụng tóc còn hại lông tơ nhỏ mới mọc, nhiều viên mè đen hơn nữa cũng cứu nha.”

 

“Vậy cũng ngủ đây.”

 

Trần Diệp Sơ câu lập tức đóng sách tay , nhanh nhẹn thu dọn lên giường đất ngủ, chỉ sợ chậm một bước là tóc còn nữa.

 

Ninh Tịch Nguyệt thấy cô vài cái nhảy lên giường, giống như con khỉ, phì thành tiếng.

 

“Được lắm, trêu .”

 

Trần Diệp Sơ thấy tiếng từ bên giường cô lao sang, cù lét Ninh Tịch Nguyệt.

 

Hai náo loạn thành một đoàn.

 

sai , Diệp Sơ sai , đừng cù nữa, ha ha, nhột quá, ha ha ha ~”

 

Ninh Tịch Nguyệt liên tục xin tha, ở giường vặn vẹo như con sâu để tránh né cù lét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-276-banh-mi-dac-che-cua-ba-noi-tran-diep-so.html.]

 

“Biết sai chứ, hừ!” Trần Diệp Sơ dừng tay, kiêu ngạo chống nạnh, “Phạt đổi cho thêm một lọ viên mè đen nữa bồi thường.”

 

“Được , đổi hai lọ cũng , nhưng lấy bánh mì và gia vị bà nội đặc chế đến đổi, cho thêm hai cái.”

 

Ninh Tịch Nguyệt vội vàng gật đầu, bánh mì cô chính là vắt mì tôm và gói gia vị của nó, Trần Diệp Sơ đó từng lấy vắt mì tôm rời bao bì đến đổi t.h.u.ố.c với cô.

 

Trần Diệp Sơ giơ tay lên, đập tay với Ninh Tịch Nguyệt: “Thành giao, cứ quyết định như , bà nội gửi vắt mì tới còn nhiều, ngày mai đưa cho .”

 

“Được, viên mè đen đợi ngày mai về sẽ đưa cho , bây giờ ngủ thôi, ngủ sớm dậy sớm, ngày mai còn bận rộn.”

 

Trần Diệp Sơ bò về giường bên của , trong lòng Ninh Tịch Nguyệt vui vẻ, thể đổi chút mì tôm hiện đại để ăn , cô còn nhớ mùi vị của mì tôm.

 

Nhớ nhất là lẩu, canh cay, gà hầm nồi đất nấu mì tôm, mùi vị đó quá thơm.

 

Ninh Tịch Nguyệt gian học tập nữa, trong đầu chứa đầy những món ngon hiện đại từ vắt mì tôm, nương theo những hình ảnh tưởng tượng từ từ chìm giấc ngủ.

 

Thành công ở trong mơ ăn cả đêm gà hầm nồi đất mì tôm cùng các loại đồ ăn khác.

 

Sáng hôm thức dậy, càng cô thèm hơn.

 

Nếu hôm nay thể bắt vịt trời cô sẽ vịt hầm nồi đất, bỏ hết vắt mì tôm đồ ăn kèm, vắt mì tôm hút đầy nước súp nghĩ thôi thấy ngon.

 

Ninh Tịch Nguyệt mặc quần áo, nhịn chép miệng một cái, phảng phất như đồ ăn ngon đang ở mặt cô thèm thuồng.

 

Không , thu dọn nhanh chút, sớm về sớm, cô nhịn ăn vịt hầm nồi đất .

 

……

 

Sáng sáu rưỡi, Ninh Tịch Nguyệt đến đại đội hội họp với đội trưởng, xuất phát đội Đại Dung.

 

Sáng bảy rưỡi, hai đến đội Đại Dung.

 

Người của đội Đại Dung sớm chờ ở lối đại đội để đón , mắt sắc thấy bóng dáng quen thuộc từ xa tới, hưng phấn hô to: “Tới tới , đội trưởng, mau xem, đội trưởng đội Đại Liễu tới , phía chắc là thợ thiến heo .”

 

“Đâu , để xem.” Đội trưởng Hoàng lau kính lão đeo đeo lên mắt, về hướng xã viên chỉ, khi tới sắc mặt lập tức lộ nụ : “Là bọn họ, sai.”

 

thấy Ninh Tịch Nguyệt trẻ tuổi liền lầm bầm.

 

“Sao là một cô gái trẻ thế, trẻ như thiến heo ?”

 

Lưu lão đầu giao tình với lão thú y thuận mắt, hừ lạnh một tiếng.

 

“Đội trưởng đây là còn trẻ hơn ông già lẩm cẩm , mời con trai lão thú y tới, mời một con nhóc ranh tới, nên trò trống gì, cũng sợ heo c.h.ế.t hết, còn chọn ba con gà con nhất vất vả ấp mang .”

 

Đội trưởng Hoàng đầu hung hăng trừng mắt lầm bầm phía , đặc biệt Lưu lão đầu một cái: “Đều câm miệng cho , bác sĩ Ninh tới gần hy vọng để cô những lời , gà con của đội thì đội chủ, các ai mà hỏng việc, ảnh hưởng đến việc thiến heo, thì đừng hòng lấy công điểm nữa.”

 

Người ông vất vả lắm mới mời , đừng để đám ngoan cố đắc tội.

 

Những phía nhao nhao ngậm miệng, dám lời nào, lão Lưu sắc mặt sang một bên, cũng may là nữa.

 

“Đều cho sắc mặt một chút.” Đội trưởng Hoàng hung dữ gầm nhẹ một câu, ngoại trừ Lưu lão đầu , những khác đều nặn nụ im lặng thì cũng mặc kệ bọn họ, xoay về phía , tươi rạng rỡ đón : “Lão Trương, bác sĩ Ninh, hoan nghênh đến đội chúng , mời trong.”

 

 

Loading...