Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 27: Một Lời Không Hợp Rút Gạch, Trà Xanh Sợ Hãi Ngất Xỉu

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:12:05
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Xem đều về nhỉ, ngại quá mất.” Ninh Tịch Nguyệt đưa mắt một vòng những đang , mặt chẳng chút ý tứ hổ nào, khóe môi nở một nụ nhạt.

 

“Vừa , xem trong mắt , đúng hơn là do Ninh Tiêu Tiêu thêu dệt nên trông như thế nào. Dù thì khi xuống nông thôn, khi đòi tiền Ninh Tiêu Tiêu nợ thì tuyệt giao với cô . Vì cuộc sống tập thể hòa thuận của chúng , lời gì, hỏi, hoặc tò mò về chuyện giữa và Ninh Tiêu Tiêu thì cứ thẳng cần kiêng dè, gì sẽ nấy.”

 

Ngừng một lát, cô chống hai tay lên bàn, từ cao xuống Ninh Tiêu Tiêu, gằn từng chữ: “Tất nhiên, nếu lời chỗ nào đúng, hoan nghênh đối chất.” Đối chất cho cô câm miệng hiện nguyên hình luôn.

 

Ninh Tiêu Tiêu bày vẻ mặt tủi và đau lòng Ninh Tịch Nguyệt: “Tịch Nguyệt, chị em thích chị, nhưng chuyện của chị em nhà cần thiết ...”

 

“Ai là chị em với cô, cô nghĩ quá nhỉ, xem nhận .” Ninh Tịch Nguyệt khẩy một tiếng: “Hơn nữa, thấy vô cùng cần thiết. rốt cuộc chuyện tày đình gì, còn xuống nông thôn mà ở nông thôn truyền thuyết về .”

 

“Được , chúng thể bắt đầu, cứ thoải mái phát biểu, đừng e ngại gì cả.” Nói xong, Ninh Tịch Nguyệt thong thả xuống.

 

Ninh Tiêu Tiêu thích ngập ngừng thôi, thích gây hiểu lầm, thích nửa chừng bỏ lửng, thích bôi nhọ cô trong bóng tối, thích giả vờ vô tội đáng thương để câu kéo sự đồng tình. Vậy thì cô cứ phơi bày chuyện lên mặt bàn, để cùng , xem rốt cuộc ai mới là hổ.

 

Hơn nữa, những mặt ở đây cũng là những mà Ninh Tiêu Tiêu thể bịt miệng .

 

Vương Phượng Lan dẫn đầu vỗ tay, sảng khoái: “ thích những đồng chí ăn thẳng thắn như cô, hào sảng, giống ai đó, chuyện cứ che che giấu giấu lề mề chậm chạp. Vậy hỏi nhé.”

 

“Ừ, cô cứ hỏi .” Ninh Tịch Nguyệt gật đầu khích lệ.

 

“Vết sẹo đầu cô rốt cuộc là chuyện gì. Ninh Tiêu Tiêu là cô cứu cô, nếu c.h.ế.t từ lâu . Ý tứ bộ câu của cô lúc đó tóm tắt là: Cô cứu mạng cô, cô vong ân phụ nghĩa, màng tình chị em. Tất nhiên lời cô khá hàm súc và ẩn ý, những lời buồn nôn đó.”

 

“Sự thật đúng như lời cô ?”

 

Tất nhiên Vương Phượng Lan tin lời Ninh Tiêu Tiêu. Loại thích bộ tịch như Ninh Tiêu Tiêu bản vấn đề, nhưng chịu nổi vài kẻ não úng nước tin, thỉnh thoảng nhảy dựng lên. Chính chủ còn nhảy sủa bậy, thật sự phiền phức.

 

Sắc mặt Ninh Tiêu Tiêu đen một độ. Cô thực sự ngờ Vương Phượng Lan hỏi thẳng thừng như , mặt bao nhiêu thanh niên trí thức cũ và mới.

 

câu hỏi quá lo lắng. Người đó vốn dĩ là do cô dẫn đến, mặc dù là lúc cô chuẩn rời khỏi đó thì đó phát hiện vết m.á.u nên bất đắc dĩ mới dẫn đến, nhưng cũng chẳng ai chuyện , cô cũng coi như là cứu Ninh Tịch Nguyệt.

 

Một câu của Vương Phượng Lan lập tức đ.á.n.h trúng trọng tâm, tiêu điểm của cả hội trường đều dồn trán Ninh Tịch Nguyệt, đó chờ Ninh Tịch Nguyệt trả lời. Mọi đều vô cùng tò mò về vấn đề .

 

Ninh Tịch Nguyệt Vương Phượng Lan mà cả tỏa hàn khí. Cô lặng lẽ lấy viên gạch thẻ của từ trong chiếc túi vải đeo chéo , gõ nhẹ một cái, đôi chân thon dài sải một bước vòng đến mặt Ninh Tiêu Tiêu, nhanh, chuẩn, tàn nhẫn đập "bốp" một cái xuống đầu cô .

 

Những đang há hốc mồm, im lặng như tờ. Ninh Tiêu Tiêu nổ đom đóm mắt, đầu óc ong ong đó trời trăng mây đất gì.

 

Ninh Tịch Nguyệt phủi phủi xui xẻo viên gạch, sờ một góc nhọn của viên gạch, nhạt nhẽo :

 

“Bây giờ thì , cái mạng cô hại mất coi như cô trả một nửa. Lần khi hại thì ơn giấu kỹ cái đuôi của , đừng để phát hiện, nếu cái lỗ trán sẽ trán cô đấy. cũng thử xem góc nhọn của viên gạch đập xuống sẽ cảm giác gì. Sau đừng công lao gì cũng vơ , còn chậu phân thì úp lên đầu khác.”

 

“Câu trả lời của cô hài lòng chứ?” Ninh Tịch Nguyệt nghiêng , nhướng mày Vương Phượng Lan hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-27-mot-loi-khong-hop-rut-gach-tra-xanh-so-hai-ngat-xiu.html.]

Vương Phượng Lan nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa: “Hài lòng, hài lòng, vô cùng hài lòng.”

 

Mẹ kiếp, nữ thanh niên trí thức mới đến bạo thật, một lời hợp là rút gạch. Nhìn cú đập Ninh Tiêu Tiêu đó thật sự quá sảng khoái, bây giờ cô vẫn còn ngây đó phản ứng kịp. Cô em còn mạnh hơn cả cái miệng pháo của cô, cô học hỏi cẩn thận mới .

 

“Còn câu hỏi nào nữa ?” Ninh Tịch Nguyệt một vòng đám đang ngẩn ngơ, đặc biệt dừng Ngô Chí Cương một chút: “Còn câu hỏi nào hỏi ? Chúng nhanh lên một chút, ngày mai còn việc bận.”

 

Vương Phượng Lan lắc đầu: “Không còn nữa, em Tịch Nguyệt là sảng khoái thẳng thắn, loại lén lút mờ ám thể so sánh .”

 

Những khác cũng nhao nhao lắc đầu, tỏ ý vấn đề gì, vấn đề là Ninh Tiêu Tiêu, nhưng trong lòng thì đều đang lẩm bẩm.

 

Triệu Kiến Thiết: Lại là một sự tồn tại còn khó chọc hơn cả Vương Phượng Lan, còn giá trị vũ lực, viện thanh niên trí thức khó quản lý đây, khó .

 

Ngô Quế Phương: Thấy , cô Ninh thanh niên trí thức là loại như Ninh Tiêu Tiêu mà, quả nhiên là Ninh Tiêu Tiêu tung tin đồn nhảm, may mà cô dễ dàng tin tưởng.

 

Lý Dương: Không thể trêu , tránh xa.

 

Vương Manh Manh: Mẹ ơi, quả nhiên là dễ chọc, may mà ở chung phòng với cô , đáng sợ quá.

 

Hạ Chí Bằng: Vẫn là Diệp Sơ dịu dàng, Ninh thanh niên trí thức đàn ông nào chịu nổi.

 

Vu Tri Ngộ: Có nên bảo Dao Dao và Diệp Sơ học hỏi Ninh thanh niên trí thức một chút , cũng sẽ bắt nạt.

 

Vương Kiến Đông: A, Ninh thanh niên trí thức lợi hại quá.

 

Lưu Dao: A! Tịch Nguyệt chính là thần tượng của cô.

 

Trần Diệp Sơ: Ừm, xem thù hận giữa Tịch Nguyệt và Ninh Tiêu Tiêu còn lớn hơn, quả nhiên Ninh Tiêu Tiêu .

 

Ngô Chí Cương:... Quả nhiên là thô bỉ như lời Tiêu Tiêu , ừm, vẫn nên ít tiếp xúc thì hơn, cũng Tiêu Tiêu .

 

“Tiêu Tiêu, em thế, Tiêu Tiêu, em đừng dọa .” Ngô Chí Cương thấy Ninh Tiêu Tiêu ngã xuống đất, vội vàng xổm xuống nửa ôm lấy cô vỗ nhẹ vài cái. Thấy Ninh Tiêu Tiêu phản ứng, chỉ Ninh Tịch Nguyệt hét lớn: “Ninh Tịch Nguyệt, chuyện , báo đội trưởng, báo công an bắt cô.”

 

“Tịch Nguyệt, bây giờ.” Lưu Dao kéo kéo tay áo Ninh Tịch Nguyệt lo lắng hỏi.

 

“Không , đừng lo.”

 

Ninh Tịch Nguyệt Ninh Tiêu Tiêu đang giả vờ, ngón tay còn tự lén lút di chuyển một chút để tránh chạm bãi đờm của ai nhổ bên cạnh.

 

Hơn nữa viên gạch của cô cô tự , cài đặt sẵn , nhiều nhất cũng chỉ khiến Ninh Tiêu Tiêu ch.óng mặt đau đầu một lát, giống như cẩn thận đập đầu tường , nghỉ một lát là khỏi, ngất xỉu căn bản là thể nào, càng đừng đến chuyện ngất lịm gì.

 

Đã giả ngất thì cô sẽ phụng bồi đến cùng, Ninh Tịch Nguyệt nở nụ tà ác.

 

 

Loading...