Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 24: Viện Thanh Niên Trí Thức, Oan Gia Ngõ Hẹp Chạm Mặt
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:12:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viện thanh niên trí thức ở tận cùng phía đông của đại đội, tựa lưng núi lớn, cách khá xa các hộ gia đình khác trong đội nên khá yên tĩnh.
Môi trường của viện thanh niên trí thức tệ như trong sách , ít nhất cũng tương đương với nhà của các xã viên khác trong làng, đều là nhà tranh vách đất, so với thành phố thì ăn đứt ở cái sân rộng.
Các thanh niên trí thức trong viện đều về, thì đang giặt quần áo, thì đang nấu cơm, ai nấy đều bận rộn với công việc của .
Ninh Tịch Nguyệt chỉ thấy ba thanh niên trí thức, hai nam một nữ, thấy bóng dáng Ninh Tiêu Tiêu .
Thấy đội trưởng dẫn đến, cả của điểm thanh niên trí thức là Triệu Kiến Thiết tươi đón chào: “Đội trưởng, đây là các thanh niên trí thức mới đến hôm nay .”
“Ừ, Kiến Thiết, và đồng chí Quế Phương giúp sắp xếp một chút.” Trương Đại Vi quanh một vòng thấy đồng chí Ngô Quế Phương : “Đồng chí Quế Phương ?”
“Đội trưởng.” Ngô Quế Phương vác một cái cuốc tới.
“Đồng chí Quế Phương mau qua đây, đây là mấy vị thanh niên trí thức mới đến đội chúng hôm nay. Hai chia sắp xếp cho nam nữ thanh niên trí thức, cho họ tình hình cơ bản trong điểm thanh niên trí thức, còn cả vấn đề lương thực nữa.”
Đội trưởng xong liền phủi tay chưởng quỹ, đ.á.n.h xe bò mất, giao hết việc cho hai .
Có lẽ chuyện thường xuyên xảy nên Triệu Kiến Thiết và Ngô Quế Phương đều quen.
Hai chia dẫn nam nữ thanh niên trí thức trong viện thanh niên trí thức.
Ngô Quế Phương tận tình trách nhiệm chuyện với bốn nữ thanh niên trí thức mới đến.
Viện thanh niên trí thức hiện tại ba nam thanh niên trí thức, ba nữ thanh niên trí thức, cộng thêm nhóm của họ đợt tổng cộng mười ba thanh niên trí thức, sáu nam bảy nữ.
Viện thanh niên trí thức vốn vắng vẻ bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
“Vấn đề lương thực các cô cần lo lắng, lương thực năm đầu tiên thanh niên trí thức xuống nông thôn do nhà nước cấp phát. Sản lượng lương thực của đội Đại Liễu chúng năm nào cũng xếp top đầu trong công xã, lương thực mỗi nhận hàng tháng đều sẽ phát đủ theo tiêu chuẩn của nhà nước, tức là mỗi ba mươi lăm cân lương thực một tháng. Lương thực tháng lát nữa đội trưởng sẽ cử mang tới, các cô chỉ cần ký nhận là xong.”
“Nhà bếp chỉ một cái, tùy các cô tìm góp gạo nấu chung tự nấu riêng đều .”
Đồng chí Ngô Quế Phương thêm một tình hình cơ bản chỉ dãy nhà phía :
“Dãy nhà bên trái là chỗ ở của nam thanh niên trí thức, dãy nhà bên là chúng , nữ thanh niên trí thức ở. Phòng ốc chật chội, hai ở một phòng, các cô tự chọn . việc đây, gì hiểu cứ đến hỏi bất cứ lúc nào.”
Nói xong, đồng chí Ngô Quế Phương liền rời để nấu bữa tối.
Lưu Dao luống cuống : “Chúng chọn thế nào đây.”
“Hai chúng ở chung một phòng nhé.” Vương Manh Manh lên tiếng .
Cô thích Trần Diệp Sơ, cảm thấy cô giả tạo. Còn Ninh Tịch Nguyệt, qua hành động tàu hỏa là ngay một kẻ đáng gờm, thể trêu , chắc chắn khó gần. Nhìn chung chỉ Lưu Dao, cô nàng ngốc nghếch suốt ngày hì hì là dễ gần nhất.
“Được, hai chúng một phòng, Tịch Nguyệt và Diệp Sơ một phòng, thấy ?” Lưu Dao Trần Diệp Sơ và Ninh Tịch Nguyệt hỏi ý kiến.
“Ừ.”
Ninh Tịch Nguyệt ý kiến gì, chỉ cần ở chung phòng với Ninh Tiêu Tiêu thì cũng .
Trần Diệp Sơ thích cách phân chia , cô cảm thấy Ninh Tịch Nguyệt thông minh, gây chuyện, cũng tồi, liền gật đầu đồng ý.
Hai căn phòng còn chẳng gì khác biệt nên họ chọn bừa. Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ ở phòng bên , Vương Manh Manh và Lưu Dao ở phòng bên trái.
Sau khi phân chia xong xuôi, Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ đều bước phòng bắt đầu dọn dẹp.
Một quét nhà, một lau bụi, đều là những việc nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc dọn dẹp căn phòng sạch sẽ tinh tươm, giường chiếu cũng trải xong.
Đồng chí Ngô Quế Phương qua xem tình hình, thấy hai dọn dẹp xong xuôi thì trong lòng chút kinh ngạc. Hai nữ thanh niên trí thức mới đến cách ăn mặc trang điểm thì gia cảnh chắc hẳn tồi, ngờ việc giỏi giang thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-24-vien-thanh-nien-tri-thuc-oan-gia-ngo-hep-cham-mat.html.]
Xem là những thật thà chịu khó, thiện cảm trong lòng dành cho hai tăng lên gấp bội.
Ninh Tịch Nguyệt thấy bóng ngoài cửa, lấy từ trong túi hai viên kẹo đưa qua, hỏi: “Chị Quế Phương, em tên là Ninh Tịch Nguyệt, em hỏi một chút, những đồ dùng trong bếp chúng em đều thể dùng chứ ạ?”
Ngô Quế Phương hai viên kẹo hoa quả trong tay, nụ mặt chân thành hơn hẳn, giải thích cũng cặn kẽ hơn.
“Đồ dùng nhà bếp là đồ dùng chung, các em thể tùy ý sử dụng. Nếu em góp gạo nấu chung với bọn chị thì muối và dầu cần đóng chút tiền góp chung để chia sẻ chi phí, bọn chị xếp lịch luân phiên nấu cơm và nhặt củi. Còn nếu em tự nấu thì tự mua dầu muối.”
Ngô Quế Phương ghé sát tai Ninh Tịch Nguyệt nhỏ: “Sau đó những đồ dùng cá nhân dùng xong nhất định khóa kỹ , tuyệt đối đừng để bên ngoài.”
“Cảm ơn chị Quế Phương, chị quá.”
Ngô Quế Phương xua tay: “Không gì, đều là chị em sống chung với , em việc gì cứ hỏi chị, chị nhất định sẽ cho em. , em mang dầu muối , mang chị thể cho em mượn một ít.”
Ngô Quế Phương cảm thấy cô gái mặt cũng khá hào phóng, loại thích chiếm tiện nghi, giống như lời Ninh Tiêu Tiêu , thể qua .
“Em mang ạ.” Ninh Tịch Nguyệt mỉm gật đầu.
Lúc do đội trưởng cử đến mang khẩu phần lương thực tháng của mấy họ tới.
Ninh Tịch Nguyệt cất kỹ khẩu phần lương thực của đ.á.n.h dấu, Trần Diệp Sơ cũng tương tự.
Hôm nay các thanh niên trí thức cũ đều bắt đầu nấu cơm , mấy mới đến như họ chỉ đành tự tìm cách giải quyết bữa tối.
Mấy mệt lả , đều định ăn lương khô cho qua bữa.
Ninh Tịch Nguyệt ăn uống qua loa, bốc một nắm gạo định hấp cơm ăn.
Trần Diệp Sơ lấy một phần khẩu phần lương thực của : “Tịch Nguyệt, bữa hai chúng góp chung nấu cơm , cho nhanh.”
“Được, thôi, họ hấp cơm xong nhường nồi .”
Ninh Tịch Nguyệt cũng nhanh ch.óng ăn cơm. Bữa trưa chỉ ăn chút lương khô, bụng đói meo từ lâu. Hai cùng sẽ nhanh hơn nhiều, đặc biệt là với bếp củi thì vẫn cần một tay lão luyện như nữ chính mới nhanh .
Khi Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ đang bận rộn trong bếp, Ngô Quế Phương cầm một cây bắp cải bước .
“Tịch Nguyệt, chị lấy cho em ít rau, rau chị tự trồng đấy, lát nữa các em thể xào ăn.”
Ngô Quế Phương đặt rau xuống ngoài.
“Chị Quế Phương, cảm ơn chị nhé.”
Ninh Tịch Nguyệt vỗ nhẹ cây bắp cải trong tay, cảm thấy hai viên kẹo cho thật sự đáng giá.
Trần Diệp Sơ cây bắp cải với ánh mắt chút phức tạp.
Ninh Tịch Nguyệt đoán là cô ngờ chị Quế Phương hào phóng cho cô một cây bắp cải.
Tiếp theo, Trần Diệp Sơ bỏ dầu, Ninh Tịch Nguyệt bỏ gia vị, cả hai đều là những tiếc nguyên liệu, xào một đĩa bắp cải đầy đủ sắc hương vị, cả viện thanh niên trí thức đều ngửi thấy.
Thanh niên trí thức về ngửi thấy mùi thơm trong khí liền hỏi: “Hôm nay xào món gì mà thơm thế.”
“Ừm, thơm quá.” Ninh Tiêu Tiêu ở phía cố gắng hít hà, cũng bước nhanh theo thanh niên trí thức phía về phía nhà ăn, sợ chậm sẽ ăn đồ ngon.
Không hẹn mà gặp, Ninh Tịch Nguyệt bưng một đĩa bắp cải xào cay từ nhà bếp bên cạnh , vặn chạm mặt hai đang tới.
Ninh Tịch Nguyệt thấy phía liền nhếch mép:
“Ninh Tiêu Tiêu, lâu gặp.”