Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 22: Đội Trưởng Trương Đại Vi, Kế Hoạch Lấy Lòng Bắt Đầu
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:12:00
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi xuống xe, Ninh Tịch Nguyệt hít lấy hít để mấy ngụm khí trong lành mới cảm thấy thực sự sống .
Hai mươi thanh niên trí thức phân đến công xã Vĩnh Xuyên đều chung chuyến xe , bộ dạng của những khác cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Từng một trông như đ.á.n.h trận về, b.í.m tóc của mấy nữ đồng chí đều ép cho bung bét, còn vài xuống xe xổm bên vệ đường nôn thốc nôn tháo.
Cả nhóm một lúc lâu mới hồi phục , đó xách hành lý của về phía cổng công xã.
Người của đội Đại Liễu đến đón họ đợi sẵn ở cổng công xã từ lâu. Đó là đội trưởng của đội Đại Liễu, Trương Đại Vi, một đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi, dáng vẻ chất phác, nước da ngăm đen.
Ông xe bò, thấy cán sự Lý của công xã dẫn mấy họ tới, lông mày liền nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ Xuyên. Ông nhảy xuống xe, kéo cán sự Lý một góc :
“Lão Lý, bảo ông phân thêm cho vài thanh niên trí thức để lo vụ thu hoạch mùa thu, chứ bảo ông phân thêm mấy đứa con gái. Mấy cô nhóc ẻo lả thì cái tích sự gì, vai gánh nổi tay xách nổi, còn một đứa thương trán nữa. Cơ thể thế chịu nổi vụ thu hoạch, ông thừa thu hoạch mùa thu mệt mỏi thế nào mà, mau đổi cho mấy thằng nhóc .”
“Lão Trương , đổi , cấp phân bổ xong hết , ông cứ đủ . Còn phân cho ông ba nam đồng chí cao to nữa kìa, ông những đội chỉ phân đúng một nam đồng chí .”
Cán sự Lý hất cằm về phía bên : “Ông đội Đại Hòe bên cạnh xem, cái mầm non duy nhất đó trông còn chẳng cao bằng cô nhóc thương trán của đội ông, ngợm thì ốm nhom ốm nhách hơn cả con gái, là chẳng tí sức lực nào.”
Ninh Tịch Nguyệt đang lén bên cạnh: Các thẳng chứng minh thư của luôn cho .
Hai trông vẻ như đang thầm, nhưng cái giọng oang oang của đội trưởng khiến Ninh Tịch Nguyệt rõ mồn một, giả vờ thấy cũng khó.
Trương Đại Vi theo hướng đó, nam đồng chí của đội bên cạnh, Ninh Tịch Nguyệt phía . So sánh một phen, quả nhiên là .
Đồng thời ông cũng thấy đại đội trưởng đội bên cạnh đang nhăn nhó khổ sở, lập tức vui vẻ hẳn lên, sự bất mãn trong lòng cũng bay biến. Ông còn nở một nụ hiền từ với Ninh Tịch Nguyệt.
“Được , cảm ơn lão Lý nhé, vẫn là ông nghĩ cho .” Trương Đại Vi vỗ vai cán sự Lý: “Vậy dẫn mấy đứa nhỏ đây, hôm nào em cùng uống rượu.”
“Được, , cũng còn việc .” Cán sự Lý thở phào một , cuối cùng cũng lừa lão Trương qua ải.
“Mấy đứa nhỏ, mau bỏ hành lý lên xe theo , còn mười mấy dặm đường nữa đấy.”
Mấy đang bồn chồn lo lắng thấy giọng thiện của đội trưởng mới thả lỏng đôi chút, nhanh nhẹn đặt hành lý của lên xe bò, dám chậm trễ chút nào.
Trương Đại Vi thấy mấy thanh niên trí thức cũng khá lanh lẹ, nụ mặt càng tươi hơn. So với thanh niên trí thức của các đội khác, ông càng càng thấy ưng ý.
“Đội trưởng, chúng cháu xe bò ạ?”
Đối với câu hỏi của Vương Manh Manh, Trương Đại Vi hề tức giận. Mặc dù nụ mặt nhạt , nhưng ông vẫn kiên nhẫn giải thích:
“Bò là tài sản quý giá nhất của đội chúng . Dạo đội đang bận thu hoạch mùa thu, bò mệt lắm , chở . Các cô cứ bộ từ từ theo , nếu mệt quá thì bảo một tiếng, thể nghỉ ngơi một lát tiếp. nghỉ lâu quá, tối đường núi an .”
Ninh Tịch Nguyệt cảm thấy vị đội trưởng cũng khá , loại bắt nạt thanh niên trí thức từ nơi khác đến. Ông đối xử với họ cũng hòa nhã, hề tỏ thái độ khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-22-doi-truong-truong-dai-vi-ke-hoach-lay-long-bat-dau.html.]
Mặc dù lúc đầu ông vẻ coi thường cô, nhưng ai bảo trán cô vết thương thật cơ chứ. Ông nghi ngờ sức khỏe cô hồi phục hẳn cũng là chuyện bình thường, cô sẽ dùng thực lực để chứng minh sức mạnh.
Vương Manh Manh vẫn lưu luyến chiếc xe bò mặt. Mặc dù cô lên, nhưng thực sự gan đó. Mới chân ướt chân ráo đến đây, cô sợ chỉ cần tùy hứng một chút là sẽ đội trưởng khó dễ. xe khách lâu như , chân cô thực sự khó chịu.
Cô sang ba cô gái khác, nhưng nhận phản hồi nào, đành thất vọng theo xe bò, trong lòng chút tủi .
Ngay từ lúc Vương Manh Manh lên tiếng hỏi, Ninh Tịch Nguyệt cúi đầu chuyên tâm đường chân mà . Đội trưởng thì đương nhiên là , còn do dự ý đồ gì thì chẳng là đang tạo cớ cho đội trưởng ghét .
Thời đại con bò quý giá bao, cả làng chỉ một con, kéo đồ đạc dựa xe bò. Hôm nay đội trưởng thể đ.á.n.h xe bò đón họ là coi trọng họ , bắt họ tự xách hành lý là tận tình tận nghĩa lắm , thế mà còn lên xe bò, mơ giữa ban ngày .
Hạ Chí Bằng và Vương Manh Manh dù cũng là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ, lời cô , vội vàng giúp cô đ.á.n.h trống lảng, xòa cho qua chuyện.
Lưu Dao vốn luôn ồn ào nhiều nay chẳng hé răng nửa lời, chỉ để giữ ấn tượng với lãnh đạo.
Lúc đầu, đường họ đều im lặng, ai dám chuyện. Mãi về , đội trưởng thấy họ căng thẳng nên kể chuyện về đội Đại Liễu cho họ , khí mới dịu nhiều.
Đoạn đường tiếp theo khá náo nhiệt, chuyện đùa vui vẻ, bộ cũng thấy mệt nữa. Lưu Dao thấy đại đội trưởng là , trở về bản chất nhiều của .
Kết quả là nam đồng chí tên Vương Kiến Đông cũng là một kẻ nhiều kém Lưu Dao. Hai chọc cho đội trưởng tít mắt, dọc đường tiếng ngớt.
Ngoại trừ Vương Manh Manh sợ sai gì đó nên dám nhiều, những khác ít nhiều cũng góp vài câu. Còn Trần Diệp Sơ tuy ít nhưng mỗi lên tiếng đều gãi đúng chỗ ngứa, khiến đội trưởng vô cùng vui vẻ.
Ninh Tịch Nguyệt đội Đại Liễu sở dĩ tên là vì ở cổng đại đội một cây liễu lớn.
Đồng thời, Ninh Tịch Nguyệt cũng âm thầm ghi nhớ những lời Trần Diệp Sơ . Từ lời của cô và phản ứng của đội trưởng, cô phân tích đội trưởng là một yêu ruộng đồng, đặc biệt quan tâm đến sản lượng hoa màu, coi trọng danh dự tập thể. Lần đội họ nhiều thanh niên trí thức chính là do đội trưởng đặc biệt yêu cầu.
Một là để lo vụ thu hoạch mùa thu, hai là để giành giải thưởng danh dự tập thể đại đội tiên tiến.
Ngoài , đội trưởng còn là một đàn ông thương vợ.
Nếu bạn khen quần áo ông đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, ông sẽ ha hả là do bà nhà . Nếu bạn thuận nước đẩy thuyền khen thêm vài câu về vợ ông , nụ của ông dành cho bạn sẽ nhiều hơn, ánh mắt bạn cũng hiền từ hơn.
Đây là kết quả bất ngờ mà Ninh Tịch Nguyệt rút một câu khen ngợi tình cờ.
Sau đó, Ninh Tịch Nguyệt liền đổi đủ kiểu khen ngợi, đội trưởng thậm chí còn đổi giọng gọi cô là nhóc Nguyệt.
Ninh Tịch Nguyệt quyết định nhiệm vụ hàng đầu khi đến đội là thu phục vợ đội trưởng, tranh thủ kết thành bạn vong niên. Sau thể nhờ thím thổi gió bên gối, thì những ngày tháng ở đội Đại Liễu của cô chẳng sẽ sung sướng lắm .
Tấm vải màu xanh quân đội của cô đất dụng võ .