Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 215: Phát Lì Xì
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:20:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh Tịch Nguyệt hít sâu bình tĩnh , cố gắng để trong lòng, nghĩ đến chuyện lúng túng nữa, mặt từ từ khôi phục bình thường, nhiệt độ cũng trở nên bình thường.
Ninh Thanh Viễn thấy mặt em gái thật sự nóng nữa, nhiệt bình thường, sắc mặt cũng bình thường, lúc mới thật sự tin cô cảm, yên tâm ngay ngắn, cùng xem nghi thức hôn lễ cử hành.
Khoảng một tiếng đồng hồ, khi cô dâu và chú rể tuyên thệ chân dung Chủ tịch, nghi thức kết thúc.
Tất cả chuyển địa điểm, về phía nhà ăn, tiến hành nghi thức cuối cùng của ngày hôm nay, khai tiệc, ăn cơm.
Ninh Tịch Nguyệt khá thích khâu , tất cả bưng ly nước tập thể một câu chúc mừng, còn chính là vui vẻ ăn cơm, cô dâu và chú rể cũng cần bận rộn, xuống ăn cơm cùng với nhà khác.
Việc ngược đỡ việc ít.
Bữa cơm ăn xong, đám cưới tập thể náo nhiệt cũng kết thúc, ai về nhà nấy ai tìm nấy.
Ninh Tịch Nguyệt vội vàng kéo nhà chuồn , tránh tiếp xúc với Quý đồng chí, hôm nay quá lúng túng, cô tạm thời đối mặt với Quý đồng chí.
Do Ninh Tịch Nguyệt cố ý trốn , Quý Diễn Minh khi rảnh rỗi cứ thế thấy , cơ hội vài câu cũng , trong lòng tự kiểm điểm rốt cuộc là khâu nào xảy sai sót.
Khiến càng buồn phiền là về càng thời gian và cơ hội gặp Ninh Tịch Nguyệt.
Vì thời gian cả nhà Ninh Tịch Nguyệt ở bên còn nhiều, khi cô về nhà liền ném chuyện lúng túng , còn cả Quý đồng chí đầu, vui vẻ ở bên bố tại Hỗ Thị trong mấy ngày nhàn nhã cuối cùng .
Kéo bố xem những nơi khá nổi tiếng ở Hỗ Thị, khoác tay dạo tòa nhà bách hóa, cùng nhà nhận lời mời của chị dâu Giai Nhân nhà hát xem bọn họ biểu diễn.
Còn nhân dịp sinh nhật Ninh Thanh Viễn tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa ngon nữa.
Cuối cùng là đêm ba mươi Tết, Ninh Tịch Nguyệt và nhà ở trong tiểu viện đón một cái Tết đoàn viên hạnh phúc vui vẻ.
Đây là ngày đoàn đoàn viên viên cuối cùng của cả nhà ở Hỗ Thị, bọn họ đều mua vé tàu ngày mai, nên về nơi nào thì các quy các vị, trở về cuộc sống đây của .
Cho nên buổi tối hôm nay, bầu khí trong nhà đặc biệt ấm áp, khi ăn uống no say, cả nhà quây quần bên trò chuyện, đa đều là bố và cả đang dặn dò cô và hai ở nông thôn chăm sóc lẫn , chuyện gì đừng giấu giếm , thư gọi điện thoại nhiều hơn vân vân.
Cuối cùng, Vân Tú Lan vui vẻ móc bốn cái bao lì xì gói bằng giấy đỏ lắc lắc mặt bốn đứa con: “Nào nào nào, phát tiền mừng tuổi , đều mau đây lấy, xếp hàng.”
“Tới , tới .”
Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn là hưng phấn nhất, nhảy nhót chạy tới, xếp ở đầu tiên, lượt là thứ nhất và thứ hai, trông mong bao lì xì trong tay Vân Tú Lan.
Ninh Thanh Trí kéo Tống Giai Nhân đang ngại ngùng xếp hàng ở phía .
Ở nhà bọn họ tập tục con cái kết hôn thì phát tiền mừng tuổi nữa.
Cho nên Ninh Thanh Trí kết hôn vẫn thể nhận bao lì xì của , ngay cả con dâu mới Tống Giai Nhân cũng thể nhận một cái.
Vân Tú Lan cầm bao lì xì trách yêu hai em tích cực nhất mặt: “Chỉ hai con quỷ nhỏ các con là chạy nhanh nhất.”
Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn ngẩng đầu nhe răng ngây ngô với .
Ninh Hải ở bên cạnh đến vui vẻ.
Vân Tú Lan thấy đội ngũ xếp xong, bắt đầu phân phát bao lì xì trong tay, “Nào, đây là của Nguyệt Nguyệt.”
“Cảm ơn .”
Ninh Tịch Nguyệt vui vui vẻ vẻ cầm bao lì xì mặt đến cái ghế bên cạnh xem.
“Đây là của thằng hai.”
“Cảm ơn yêu.”
Ninh Thanh Viễn cầm bao lì xì tay múa chân nhảy chạy về phía chỗ Ninh Tịch Nguyệt đang , kề vai cùng xem bao lì xì trong tay.
“Đây là của thằng cả.”
“Giai Nhân, đây là của con.”
Vân Tú Lan mỗi tay một cái bao lì xì lượt đưa đến mặt Ninh Thanh Trí và Tống Giai Nhân.
“Cảm ơn .” Hai đồng thanh , mặt đều là nụ hớn hở.
Vân Tú Lan phát xong bốn cái bao lì xì, thấy nụ mặt bốn đứa con, trong lòng thỏa mãn: “Được , nên gì thì , nên về phòng ngủ thì ngủ , giải tán thôi.”
Nói giải tán, nhưng một ai tản , vẫn ở phòng khách.
Hai Ninh Tịch Nguyệt và Ninh Thanh Viễn trong góc đầy mặt tươi đếm tiền trong bao lì xì.
Đều là lượng giống , trong mỗi bao là hai đồng, còn để cho cảm giác tay hơn, đều là tiền giấy một hào một hào mới tinh gom thành một bao lì xì.
Hai em Ninh Tịch Nguyệt đếm đến là vui vẻ.
Ăn Tết cần chính là cái cảm giác khí và cảm giác nghi thức .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-215-phat-li-xi.html.]
Hai em đếm xong còn đếm cho , nghiện tay đếm tiền.
Vân Tú Lan riêng tư kéo Ninh Tịch Nguyệt phòng ngủ chút lời tâm tình, ngoài những lời với cô lúc mới xuống nông thôn.
vì cô xuống nông thôn hơn nửa năm nay cuộc sống ngày càng hơn, Vân Tú Lan còn lo lắng như nữa, chỉ là cái gì nên dặn dò vẫn dặn dò vài câu.
Cuối cùng còn kéo Ninh Tịch Nguyệt thần thần bí bí vài câu.
“Chiến hữu của cả con, chính là Quý đồng chí cứu con , xem qua, cũng , cũng ưu tú, vẻ thiện cảm với con, con nếu ở nông thôn nữa thể cân nhắc , thể tùy quân…”
Ninh Tịch Nguyệt ngượng ngùng cắt ngang: “Mẹ, gì thế, đều bảo con đừng yêu đương , những cái gì.”
“Con gái ngốc , là bảo con đừng yêu đương ở nông thôn, nhưng đó chẳng là để con cả đời đều ở trong thôn vất vả ruộng , từ nhỏ để con chịu khổ, con nếu cả đời ở trong thôn, và bố con tức c.h.ế.t, trời cao hoàng đế xa, con chịu khổ nhiều hơn nữa chúng cũng quản cũng .”
Vân Tú Lan nhẹ nhàng gõ trán Ninh Tịch Nguyệt.
“Vị Quý đồng chí thì khác, điều kiện các mặt đều xuất sắc, còn là quân nhân, khắp huyện thành chúng đều tìm đối tượng ưu tú như , chắc chắn sai, con nếu cũng ý, chúng liền mau ch.óng nắm bắt, về thành, ở đây còn con và chị dâu chăm sóc, cuộc sống còn dễ chịu.”
Nói đến đây, Vân Tú Lan dừng một chút.
“ mà cái đều xem ý nguyện của con, con nếu suy nghĩ thì để tâm chút, thấy Quý đồng chí trong lòng con, con nếu suy nghĩ thì thôi, chúng đều con.”
“Mẹ, con tạm thời nghĩ những cái .” Ninh Tịch Nguyệt giậm chân, lấy bao lì xì cô chuẩn cho bố nhét lòng Ninh hổ chạy .
“Này, đứa nhỏ .”
Vân Tú Lan dở dở bao lì xì lớn trong tay, sờ sờ bao lì xì trong tay, trong lòng tràn đầy cảm động.
Sau đó, Ninh Thanh Viễn cầm bao lì xì gói bằng tiền kiếm ở trong đội, Ninh Thanh Trí cũng cầm bao lì xì chuẩn từ sớm nhét cho , học theo Ninh Tịch Nguyệt đầu cũng ngoảnh chạy về phòng .
“Lớn , bọn nhỏ đều lớn cả !” Mẹ Ninh cầm ba cái bao lì xì dày cộm cảm khái sâu sắc.
Bên , Ninh Tịch Nguyệt khi chạy ngoài liền tìm bố Ninh, lén lút kéo ông nhà bếp.
Ninh Hải phối hợp hạ thấp giọng, giống như trộm, một tay che miệng: “Con gái, chuyện gì với bố thế, bây giờ , chỉ hai bố con thôi.”
“Tèn ten ten tèn, tiền tiêu vặt cho bố, chỉ hai , con với ai cả, bố, mau cất .”
Ninh Tịch Nguyệt từ trong n.g.ự.c móc một cái ví thật sự, ví tiền nhỏ may bằng vải, đường kim mũi chỉ tuy xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng là cô tự khâu từng mũi, dùng máy may để trong gian.
Bên trong đựng tiền tiêu vặt cô phát cho bố, lắc lư mặt Ninh Hải một chút nhét tay ông.
“Vẫn là con gái .” Ninh Hải đẩy bao lì xì trong tay về: “Tấm lòng bố nhận, tiền con tự cầm mà dùng, ở nông thôn đừng để bản chịu thiệt thòi, bố con còn thể từ tiền mua thức ăn tích cóp chút quỹ đen cho con.”
“Bố, bố cầm lấy, nhiều lắm, nhưng đây là khoản phí phúc lợi đầu tiên con bác sĩ chân trần nhận , ý nghĩa kỷ niệm, con cho bố, hai bố con cùng vui vẻ vui vẻ.”
Ninh Tịch Nguyệt thấm thía .
“Được, bố nhận lấy.” Ninh Hải Ninh Tịch Nguyệt như , vui vui vẻ vẻ nhận lấy bao lì xì , quý báu nhét túi, ngoài miệng còn quên khen một câu: “Con gái đúng là lợi hại.”
Ninh Tịch Nguyệt phối hợp , kéo bố Ninh về phía phòng khách: “Vậy chúng mau về thôi, đừng để phát hiện.”
“Được, cho con, đây là bí mật của hai bố con .”
Tay Ninh Hải vẫn luôn đặt trong túi nắm một góc ví tiền, niềm vui lan tỏa trong lòng, mãi đến lúc ông ngủ khóe miệng vẫn mang theo nụ .
“Hôm nay vui vẻ nhỉ, con gái cho ông cái gì ? Lấy .”
Vân Tú Lan hiểu rõ xòe hai tay đặt mặt Ninh Hải, ngón tay cử động, ánh mắt về phía chỗ ông để bao lì xì, đợi ông khai báo.
“Cái gì cũng giấu bà.”
Nụ mặt Ninh Hải nhạt một chút, thở dài một , từ trong lớp lót quần áo lề mề móc bao lì xì đưa qua.
“Ái chà, còn khâu cho ông một cái ví tiền.”
Vân Tú Lan ghen tị cầm ví tiền, khi mở thấy bảy đồng tiền hào bên trong, tiền nong bà ngược quan trọng, chỉ là đối với cái ví tiền đến đáng yêu ý nan bình.
Cái là con gái bà tự tay khâu.
“Nguyệt Nguyệt bên trong là món tiền đầu tiên con bé bác sĩ chân trần ở nông thôn kiếm , cho giữ kỷ niệm.” Mắt Ninh Hải vẫn luôn chằm chằm cái ví tiền , tròng mắt cũng chuyển một cái.
“Trả cho ông, cái dạng đó của ông kìa, sợ cướp mất chắc.” Vân Tú Lan tịch thu tiền và ví, trả cho ông xong từ trong túi móc ba cái bao lì xì lớn nhận khoe khoang: “Thấy , con gái con trai cho đấy, nhiều hơn bao lì xì của ông nhiều.”
Ninh Hải hiểu rõ vợ , dám lời đắc ý, mà là thuận theo lời bà : “ đúng đúng, bà là đại công thần của nhà chúng , đều là nên .”
Chỉ ông sở hữu ví tiền con gái tự tay , khoản phí phúc lợi đầu tiên, ông một chút cũng ghen tị, ông vui vẻ.
“Ông cứ ghen tị , ngủ đây.”
Vân Tú Lan đắc ý vẫy vẫy ba cái bao lì xì tay, hài lòng cất kỹ, xuống ngủ.