Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 171: Anh Hai Hóa Cẩm Đảo, Nhặt Được Nấm Linh Chi Tím Ngàn Vàng

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:19:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chuyện lớn như , bắt của đội bên chúng , truyền nhanh, thấy Viện thanh niên trí thức liền vội vàng chạy qua xem em, em .”

 

Ninh Thanh Viễn thấy Ninh Tịch Nguyệt liền buông tay , đồng thời trong lòng thở phào nhẹ nhõm còn lo lắng nữa.

 

“Anh hai, , chúng trong, đúng lúc đến thì ở ăn cơm tối luôn, dù ngày tuyết rơi cũng chẳng việc gì .”

 

Ninh Tịch Nguyệt nghĩ khăn quàng cổ sắp đan xong, đúng lúc thể lấy cho trai thử.

 

“Được, trong em kể rõ tình hình cho .”

 

Ninh Thanh Viễn dắt xe đạp theo Ninh Tịch Nguyệt về phía nhà bếp.

 

“Anh hai, mau đây, em đặc biệt học đan khăn quàng cổ, chiếc đan cho , quàng thử xem độ dài thế nào, độ dài phù hợp là em thể kết thúc .” Ninh Tịch Nguyệt cầm chiếc khăn quàng cổ giơ lên với Ninh Thanh Viễn.

 

“Em gái, em đan thật đấy.”

 

Ninh Thanh Viễn dựng xe đạp xong, xách một cái gùi đặt đất, chiếc khăn quàng cổ trong tay Ninh Tịch Nguyệt nụ mặt giấu .

 

Nhẹ nhàng cầm một đầu khăn quàng cổ quàng hờ một chút, vặn quàng hai vòng, độ dài thừa .

 

“Em gái, đủ , vặn.”

 

Vừa vặn quàng hai vòng thì , Ninh Tịch Nguyệt lắc đầu, tháo khăn quàng cổ xuống tiếp tục đan: “Phải thêm chút độ dài, em đan thêm một đoạn nữa kết thúc, dài một chút hơn.”

 

Ninh Tịch Nguyệt hai tay thoăn thoắt đan khăn quàng cổ đồng thời cũng kể ngọn ngành chuyện xảy hôm nay cho Ninh Thanh Viễn .

 

Nghe Ninh Tịch Nguyệt kể xong mới yên tâm, chỉ cần em gái những và việc khác đối với đều quan trọng.

 

Nhìn chiếc khăn quàng cổ mặt, Ninh Thanh Viễn quấn cuộn len, thở dài một tiếng: “Cũng năm nay thể xin nghỉ phép thăm thêm vài ngày , hai năm về nhà ăn Tết .”

 

Ninh Tịch Nguyệt trong lòng vẫn chút nhớ nhung bố ở nhà, cũng về nhà ăn Tết.

 

theo như cô tìm hiểu , Ngô Quế Phương và đồng chí Triệu Kiến Thiết trong Viện thanh niên trí thức của bọn họ khi đến đây gần như từng về, ban đầu là ngày nghỉ, là ngày nghỉ ít, đường xa, ngày nghỉ còn đủ thời gian tàu hỏa .

 

Ninh Tịch Nguyệt tàu hỏa qua đây mất hai ngày rưỡi, mất năm ngày, nhà cô cũng xa, bảy tám ngày nghỉ thật sự về .

 

“Ngày mai em tìm đội trưởng dò hỏi tình hình, tin tức sẽ báo cho , thiết nghĩ tình hình cho nghỉ phép của hai đội chúng cũng xấp xỉ .”

 

Nói đến đây, Ninh Tịch Nguyệt đẩy nhanh động tác tay, cô mau ch.óng đan xong khăn quàng cổ của hai đan cho những khác trong nhà.

 

tranh thủ khi về nhà ăn Tết chuẩn thêm chút đồ, thể tự mang về là nhất, nếu cũng thể gửi đồ về Tết.

 

Ninh Thanh Viễn gật đầu, “Ừm, về cũng dò hỏi thử, cố gắng xin nghỉ thêm vài ngày.”

 

Thời gian còn sớm, Ninh Thanh Viễn bèn dậy nấu cơm tối.

 

Ninh Tịch Nguyệt tiếp tục đan khăn quàng cổ.

 

Đợi đến lúc ăn cơm, Ninh Tịch Nguyệt với tốc độ tay nhanh nhẹn đan thêm một đoạn khăn quàng cổ dài bằng một cánh tay của Ninh Thanh Viễn, độ dài cũng hòm hòm , Ninh Tịch Nguyệt bèn quyết định kết thúc mới ăn cơm.

 

Chiếc khăn quàng cổ dùng ba lạng len, năm cân len còn thừa tận bốn cân bảy lạng, đủ len đan hai chiếc áo len.

 

cô vẫn đan, đành cất len , đợi cô học cách đan từ thím Thu Cúc và thím Dương Liễu .

 

Hạ mũi kim cuối cùng, Ninh Tịch Nguyệt gấp gọn khăn quàng cổ vui vẻ đưa cho Ninh Thanh Viễn đang chống cằm bên bàn ăn đợi cô dọn cơm: “Anh hai, công, thử xem.”

 

Sợ xước sợi len hỏng khăn quàng cổ, Ninh Thanh Viễn đặc biệt khi nhận khăn quàng cổ xử lý phần da xước ngón tay mới cẩn thận dè dặt quàng lên cổ, yêu thích buông tay vuốt ve chiếc khăn quàng cổ mềm mại cổ.

 

Mặt tràn đầy vẻ vui sướng, đồng thời còn tự hào và kiêu ngạo: “Tay em gái khéo thế , ấm áp , em gái nhà ai cũng sánh bằng em gái nhà .”

 

“Anh hai, đừng khen nữa, khen nữa em bay lên trời mất.”

 

Nói thì , nhưng thực tế Ninh Tịch Nguyệt trai tâng bốc mà vui đến mức khép miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-171-anh-hai-hoa-cam-dao-nhat-duoc-nam-linh-chi-tim-ngan-vang.html.]

 

Ninh Thanh Viễn quàng thử một lát tháo khăn quàng cổ xuống gấp gọn, để xa mới bưng cơm thức ăn ăn cơm.

 

Sau bữa cơm, Ninh Thanh Viễn lấy cái gùi mang đến , thần thần bí bí kéo Ninh Tịch Nguyệt gần xem, lật một góc bao tải dùng để đậy gùi lên.

 

Lấy một con gà sấy khô, lấy một túi lạc, đó trong gùi chỉ còn một thứ, tiếp tục lấy nữa.

 

Đẩy cái gùi đến mặt Ninh Tịch Nguyệt, hạ thấp giọng: “Em gái, , qua đây đường nhặt đồ.”

 

Ninh Tịch Nguyệt theo trong gùi, hai mắt lập tức mở to.

 

Mẹ kiếp, một cây nấm linh chi thật to, còn là linh chi tím.

 

“Anh hai, vận khí của đây, đến nhặt thỏ, nhặt một cây linh chi lớn, còn là giữa mùa đông giá rét một lớp băng tuyết dày bao phủ, thế cũng quá .”

 

Ninh Tịch Nguyệt trong lòng vui mừng, đây coi như là tinh cá chép phát huy tác dụng, chứng tỏ hai cô thoát khỏi phận bi t.h.ả.m kiếp , vận khí ngày càng .

 

Ninh Thanh Viễn ngây ngô xoa đầu .

 

“Anh cũng là tình cờ, đoán cây linh chi lộ là do lúc Trương Tứ lăn từ núi xuống cào tuyết , lúc mới để phát hiện, may mà đè hỏng.”

 

“Vậy vẫn là vận khí , khác phát hiện hai em phát hiện.”

 

Vận khí thể sánh ngang với cẩm đảo nhập thể.

 

Ninh Thanh Viễn đẩy cái gùi lòng Ninh Tịch Nguyệt: “Em gái, mau cất kỹ , đừng để thấy, chúng âm thầm phát tài.”

 

“Vâng, em cất kỹ, chúng đổi đồ.”

 

Ninh Tịch Nguyệt cây linh chi bên trong đang suy nghĩ xem thể lấy chút sợi nấm xuống meo giống, nuôi cấy linh chi trong gian .

 

Trong gian của cô nhân sâm đều , chỉ thiếu linh chi đại bổ .

 

Ninh Thanh Viễn thấy Ninh Tịch Nguyệt khóa hết đồ tủ bát xong bèn dậy quàng chiếc khăn quàng cổ mới chuẩn về.

 

“Anh hai, đợi .”

 

Ninh Tịch Nguyệt lấy một miếng thịt lợn rừng sấy khô vị cay tê bỏ gùi của , còn lấy một hộp kem dưỡng da tay tự và kem dưỡng ẩm da mặt đưa qua.

 

Đồng chí nam cũng cần bảo vệ tay và mặt của , vì cái gì khác, chỉ vì mặt và tay đừng nứt nẻ, nứt nẻ mới khổ.

 

“Anh hai, hộp bên trái dùng để bôi tay, chống khô nẻ tay, hộp bên bôi mặt, cũng là chống mặt gió tuyết thổi nứt nẻ, mùa đông giá rét khô hanh gió to, mỗi ngày rửa mặt xong bắt buộc bôi, tay thì cảm thấy khô là lấy bôi một chút.”

 

“Được, yên tâm , nhất định mỗi ngày đều bôi.”

 

Ninh Thanh Viễn dứt khoát nhận lấy hai hộp nhét túi.

 

Anh mới suy nghĩ những đồ con gái dùng thể dùng, chỉ cần là em gái , đều dùng, em gái đều là cho , bộ tịch cả.

 

“Vậy đây, em gái.” Ninh Thanh Viễn mở khóa xe đạp dắt lên phía , vẫy tay.

 

Ninh Tịch Nguyệt ngoài nhà bếp cũng vẫy tay tiễn rời .

 

“Anh hai, đường chú ý an .”

 

“Được, mau , bên ngoài lạnh.”

 

Ninh Thanh Viễn đạp xe về phía đội bên cạnh.

 

Người , Ninh Tịch Nguyệt cất cây linh chi đó gian, vội vàng đ.á.n.h răng rửa mặt xong chui chăn, nhắm mắt tiến gian nghiên cứu chuyện meo giống linh chi.

 

đợi nữa .

 

 

Loading...